Phó Bạch Du mấp máy môi, cuối cùng cũng chỉ thốt ra một tiếng: “Ừ.”
Giọng nói lạnh lùng, nghe có chút quen thuộc, nhưng Tô Vãn không để tâm, lách qua người anh rồi đi mất.
Tô Vãn mất khoảng mười phút mới thuận lợi chen được đến phòng nghỉ của nhân viên soát vé. Vài phút sau, tàu nhanh chóng tới ga Tinh Thành, hành khách đến trạm lần lượt xuống tàu.
Tô Vãn kiên nhẫn đợi Tiểu Mai tiễn khách và làm xong công việc của mình mới đeo túi theo cô ấy xuống tàu.
“Tôi vừa hỏi đồng chí đồng nghiệp trên sân ga rồi, ở đường ray bên cạnh có một chuyến tàu sắp khởi hành đi thành phố Thân lúc mười một giờ rưỡi, đối với cô thì vô cùng thuận tiện, chỉ là không biết còn vé hay không thôi.”
Tiểu Mai vừa nói vừa rảo bước dẫn đường, chỉ tay về phía đoàn tàu màu xanh lá cây cách đó không xa bên trái: “Chính là chiếc đó.”
Tô Vãn gật đầu, đi theo sau cô ấy, bước chân cũng hơi nhanh hơn một chút, nhưng chiếc túi trên lưng khiến cô mệt đứt hơi.
Tiểu Mai bảo Tô Vãn đợi ở dưới, còn mình thì lên tàu tìm người quen trao đổi vài câu rồi đi xuống.
“Cô may mắn đấy, nghe nói có một phó giám đốc nhà máy dệt đặt một vé giường nằm mềm, nhưng sáng nay lại gọi điện đột xuất bảo không đến nữa. Nếu cô muốn lấy chỗ này thì sau khi lên tàu đồng nghiệp của tôi có thể làm thủ tục bổ sung vé cho cô, nhưng giá cả chắc chắn sẽ đắt hơn một chút. Giường nằm cứng là mười lăm đồng, còn giường nằm mềm này tận hai mươi lăm đồng.”
Tô Vãn mỉm cười: “Tôi hiểu mà, vé giường nằm mềm đâu có dễ kiếm, tôi chắc chắn lấy chứ.”
“Gửi cô này, vất vả cho cô quá.”
Tất nhiên tiền bồi dưỡng đã hứa chắc chắn không thể thiếu, Tô Vãn vừa nói vừa lấy ra năm đồng đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Tiểu Mai nhận lấy tiền, lập tức cất đi, mừng rỡ không thôi: “Được rồi, tôi còn lo cô không biết nhìn hàng nữa cơ. Giường nằm mềm này đắt hàng lắm, mấy hành khách đã lên tàu cứ hỏi thăm suốt. Nếu cô không lấy thì chắc chắn sẽ có người khác không mua được vé giường nằm sẵn sàng trả thêm tiền để tranh mất ngay.”
Cũng giống như việc nâng hạng ghế máy bay, người thời này cũng thường mua vé ngồi trước, sau khi lên tàu mới tìm nhân viên soát vé để đổi sang vé giường nằm.
“Vâng, gặp được cô đúng là vận may của tôi hôm nay rồi.” Gương mặt tinh tế của Tô Vãn nở một nụ cười dịu dàng.
Tiểu Mai nhất thời nhìn đến ngẩn người, ánh mắt dừng lại trên người Tô Vãn.
Cô gái này đúng là xinh đẹp thật!
Sau khi quay lại toa tàu mình làm việc, Tiểu Mai vẫn còn đang vui sướng vì năm đồng vừa kiếm được thì có người ngăn cô ấy lại.
Người tới là một thanh niên cao lớn chừng một mét chín, áo trắng quần đen, vẻ mặt lạnh lùng, ngũ quan đẹp như tranh vẽ. Anh nhìn Tiểu Mai chằm chằm, chỉ tay về phía đoàn tàu Tô Vãn vừa lên: "Đồng chí, cho hỏi chuyến tàu cô ấy vừa lên là đi đâu vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)