"Thảo nào Thẩm Hành lại cãi nhau với cô, đáng đời!"
Mọi người đều cho rằng Kiều Ninh không dung túng được mẹ con Hứa Mạn Mạn nên mới làm mình làm mẩy với Thẩm Hành, ép người ta đi, cảm thấy cô thật sự quá đáng.
Mặc dù quả thật là không thỏa đáng nhưng người ta dù sao cũng có ơn cứu mạng với chồng cô, là ân nhân đó.
Hành vi này có khác gì lấy oán báo ân đâu?
Kiều Ninh mỉm cười: "Đồng chí Hứa, tôi nghĩ cô đã hiểu sai trọng tâm rồi."
"Cái gì?"
"Tôi không cãi nhau với Thẩm Hành, cũng không giận anh ta."
Hứa Mạn Mạn cau mày, giả vờ cái gì chứ, cô ta đâu có mù.
Hai người từ hôm qua đến giờ chưa nói với nhau câu nào, anh Thẩm luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, cô ta thật sự không nhìn nổi tác phong của Kiều Ninh.
Cô ta lập tức lên tiếng: "Hôm qua không phải chị tức giận vì anh Thẩm mua quần áo cho Nhung Nhung bị chật sao? Anh Thẩm thật ra cũng không cố ý, dù sao sáu năm không về, anh ấy không biết cũng hết cách nhưng đó cũng là một tấm chân tình mà."
Mọi người vừa nghe lời này, lập tức càng chướng mắt Kiều Ninh hơn.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
"Xùy, hôm qua Thẩm Hành mua nhiều như vậy, thế mà không phải mua cho Kiều Ninh và Nhung Nhung sao? Còn lén lút đưa con trai cô ta ra ngoài ăn mà không đưa con gái mình đi?"
"Trời đất, chuyện này có phải hơi quá đáng rồi không?"
"Ở nhờ vài ngày mà còn phải mua chăn nệm mới, làm bộ làm tịch thế cơ à?"
"Thảo nào ban nãy con trai cô ta cứ khoe khoang chiếc cặp sách mới của mình."
"Trời ơi, Kiều Ninh và con gái cô cũng quá thảm rồi..."
"Đổi lại là ai mà không tức giận chứ? Thế mà còn không biết xấu hổ nhắc tới?"
Biểu cảm của Hứa Mạn Mạn lập tức cứng đờ.
"Tôi lại thấy hơi kỳ lạ, Thẩm Hành lên trấn làm nhiệm vụ, quả thật là có được một suất ưu tiên cho người nhà đi học nhưng tôi chưa từng nghe nói suất này là dành cho con trai cô, sao con trai cô lại chắc chắn như vậy là của cậu bé chứ?"
Mọi người vừa nghe, biểu cảm càng thêm kinh ngạc.
"Chỉ có một suất mà không dành cho con gái mình? Lại cho người ngoài? Thẩm Hành điên rồi sao?"
"Thảo nào đứa trẻ đó ban nãy nói chú Thẩm còn mua cặp sách mới cho nó!"
"Mọi người nói xem, đứa trẻ này không phải là con của anh ta chứ? Làm gì có người làm ba nào lại thiên vị như vậy?"
Hứa Mạn Mạn sốt ruột, cô ta thấy Thẩm Hành mua cặp sách mới cho con trai nên mới vui vẻ nói chuyện này với con trai, không ngờ cậu bé lại nói ở bên ngoài, còn bị Kiều Ninh nghe thấy.
Cô ta đang định giải thích, khóe mắt liếc thấy gì đó, hốc mắt lập tức đỏ hoe: "Chị dâu, em biết chị không thích em và Tiểu Vĩ, em đã quyết định đưa Tiểu Vĩ dọn đi rồi, chị yên tâm, em sẽ không tranh giành suất đi học này với chị đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)