Mặt cô đang nở nụ cười.
Em trai về rồi, cô hẳn là rất vui nhỉ?
Anh thu ánh mắt lại: "ừ" một tiếng: "Bác cũng nhớ con."
"Tiểu Hành đâu?" Thẩm Xuyên nhíu mày nhìn Thẩm Tiểu Mai.
"Anh... anh hai ra ngoài rồi." Trước mặt Kiều Ninh, Thẩm Tiểu Mai còn hơi kiêu ngạo nhưng khi đối diện với người anh cả này, cô ta lại co rúm như con chim cút.
Nói năng cũng chẳng còn chút khí thế nào.
Thật ra cô ta cũng thấy lạ, ban đầu anh cả cũng lạnh nhạt với cô ta như vậy, lúc cô ta ly hôn với chồng rồi về nhà, bố mẹ đều không muốn cưu mang cô ta, anh cả lại cho cô ta cơ hội ở lại.
Đương nhiên, cũng có điều kiện.
Chỉ là điều kiện đó... cô ta bất giác liếc nhìn Kiều Ninh ở bên cạnh, bĩu môi.
Trong nhà, Hứa Mạn Mạn còn tưởng là Thẩm Hành đã về.
Cậu bé Đổng Tiểu Vĩ ngửi thấy mùi thịt, thèm thuồng kêu gào ầm ĩ, còn chưa ngồi ngay ngắn đã tham lam thò tay định vồ lấy cái đùi gà to trên cùng, may mà bị Hứa Mạn Mạn kịp thời kéo lại.
Cô ta lớn tiếng quát mắng: "Đợi chú Thẩm của con về rồi mới ăn!" Nói xong, cô ta ngại ngùng nhìn ra bên ngoài.
Kiều Ninh bước vào, bên cạnh còn có một người đàn ông dáng vẻ cao lớn vạm vỡ đi theo, người đàn ông đó mặc một bộ đồ rằn ri, tóc cắt rất ngắn, ánh mắt rất sâu, góc trán còn có một vết sẹo dài mảnh, lúc ngước mắt lên trông vô cùng đáng sợ!
Cô ta vội kéo cậu bé đứng lên, Thẩm Xuyên cũng liếc nhìn cô ta.
Liền biết đây hẳn là hai mẹ con muốn ngủ nhờ mà em trai đã nói trong điện thoại.
Anh hờ hững thu ánh mắt lại.
Hành động vừa rồi của Đổng Tiểu Vĩ, mọi người đều đã nhìn thấy.
Hoàn toàn không giống như lời em trai hai nói, rằng cậu bé hiểu chuyện và ngoan ngoãn như vậy.
Trong đáy mắt người đàn ông lóe lên một tia lạnh lẽo.
Ánh mắt Kiều Ninh rất bình tĩnh khi nhìn cảnh này, kiếp trước, lúc này Thẩm Hành đã đưa Hứa Mạn Mạn lên trấn rồi, ngày hôm sau mới về, còn dẫn theo hai mẹ con cô ta, nghĩ con trai đã về, mẹ Thẩm kiểu gì cũng phải làm thịt một con gà, trong nhà ngoài gà ra cũng chẳng còn gì khác.
Chỉ có một con gà như vậy, Đổng Tiểu Vĩ nhìn thấy đùi gà, liền nằng nặc đòi ăn.
Vốn dĩ hai cái đùi gà, đã được gắp vào bát của con trai Thẩm Tiểu Mai và con gái cô rồi.
Vậy mà Thẩm Hành lại nhẫn tâm bắt con gái nhường đùi gà cho cậu bé.
Con gái đương nhiên không muốn, ai mà chẳng muốn ăn đùi gà to, cô bé đành phải nhìn về phía mẹ mình nhưng Kiều Ninh lúc đó lại là một quả hồng mềm, sự chèn ép quanh năm của bố mẹ chồng, từ lâu đã khiến cô chẳng còn chút nóng nảy nào, cộng thêm việc chồng mới về, Hứa Mạn Mạn lại là ân nhân của anh ta, cô vậy mà không dám nói câu nào.
Trơ mắt nhìn con gái chịu tủi thân.
Bây giờ nhớ lại, cô chỉ hận không thể tự tát mình một cái thật mạnh.
Kiếp này vì Hứa Mạn Mạn đã ở lại, cho nên những chuyện này, cũng xảy ra sớm hơn sao?
Nhung Nhung bị gọi đi rửa tay, rất nhanh đã rửa tay xong rồi từ phòng bếp đi ra, lạch bạch chạy tới ôm lấy chân mẹ, cố sức ngửa cổ nhìn Thẩm Xuyên: "Bác."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)