Thẩm Y Y chú ý tới hành vi quái dị của chúng, nhìn chúng thêm một lúc, sau đó đi ra.
Người trên đường bắt đầu nhiều lên, cao thấp khác nhau, hầu hết trong tay hoặc trên lưng đều có đồ, chặng đường cô đi tới, còn có không ít người nhìn cái gùi trên lưng của cô.
Có người trực tiếp đi lên hỏi cô có gì, Thẩm Y Y ngơ ra, bỗng nhiên phản ứng lại, cô đã tìm được chợ đen rồi?Mò bậy mò bạ tìm được chỗ, Thẩm Y Y cười không nói gì, bây giờ cô vẫn chưa hiểu giá cả, phải dò giá trước mới biết phải bán thứ gì.
Nhìn thấy một chị gái mua gạo từ chỗ một thím có nốt ruồi ở góc mũi, Thẩm Y Y đi tới: “Thím, gạo này của thím bao nhiêu tiền một cân?”“Một tệ!” Thím thấy vậy tưởng có hi vọng, vội mở làn của mình ra, lộ ra chút gạo ố vàng bên trong: “Còn năm cân, cô lấy hết không?”Khóe miệng Thẩm Y Y hơi giật: “Thím, gạo này của thím không mới nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)