"Ông nội! Bà nội! Ông bà mau lên đây!"Trên bờ lại truyền tới tiếng trẻ thơ của ba đứa nhỏ.
"Bà nhanh đi lên xem thử bọn nó có chuyện gì.
" cha Lý nói.
Mẹ Lý cũng sợ thực sự có chuyện gì gấp tìm bọn họ, thuận miệng hỏi: "Ông cũng đi, bọn nó cũng gọi cả ông rồi, thuận tiện nghỉ ngơi, uống miếng nước rồi làm tiếp.
""Tôi không khát.
" lão Lý nói.
Mẹ Lý mặc kệ ông ấy, tự mình đi lên.
Vương Yến bên cạnh thấy vậy, lau mồ hôi một cái, cũng đi lên leo, cô ta muốn nhìn tận mắt xem Thẩm Y Y này có phải thật sự định muốn chung sống hạnh phúc với Lý Thâm hay không.
Cách đó không xa, Giang Ái Linh cũng ở đây, bởi vì hôm nay cô ta kéo Thiết Trụ đi tìm Thẩm Y Y gây chuyện nên bị mẹ Lý kéo sang làm việc.
Cô ta có ý tưởng giống với Vương Yến, cho rằng Thẩm Y Y tới đây chính là muốn ném ba đứa nhỏ cho mẹ Lý trông.
Như vậy sao được? Hôm nay mẹ Lý nhận công điểm, nếu như mẹ Lý trở về để trông con cho Thẩm Y Y thì phần việc của bà ai làm? Đến lúc đó còn không phải làm khổ chồng cô ta hay sao?Nghĩ vậy, cô ta cũng không buồn quan tâm Lý Tam Hoành bảo cô ta chớ xen vào việc của người khác, ném lưỡi liềm đi qua.
Nhị Bảo thấy chỉ có mẹ Lý tới, lại hô: "Ông nội! Ông cũng tới đây đi!"Cha Lý nghe được tiếng, cuối cùng không nỡ để cháu trai cứ la vậy nữa, bèn đặt lưỡi liềm xuống, rửa tay, cũng đi lên theo.
Mẹ Lý lên bờ trước, cười tủm tỉm hỏi ba đứa nhỏ: "Sao đó? Gọi bà nội làm gì?""Bà nội, ăn cháo đậu xanh!" Tiểu Bảo lạch bạch đi tới, chỉ vào bên chỗ mẹ cậu bé.
Mẹ Lý thuận theo ánh mắt của cậu bé nhìn sang, Thẩm Y Y tìm một nơi râm mát, đặt hai cái chén trên mặt đất, đổ ra hai chén cháo đậu xanh từ hộp cơm, cười dịu dàng nói: "Mẹ, tới đây ăn miếng cháo cho mát.
”Mẹ Lý cùng Vương Yến, Giang Ái Linh và cha Lý ở sau lưng bà đều kinh hãi nói không ra lời, đến khi Thẩm Y Y bưng chén đặt trên tay mẹ Lý và cha Lý, mọi người mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt như gặp quỷ mà nhìn chằm chằm vào Thẩm Y Y.
Thẩm Y Y cũng không quan tâm nét mặt của bọn họ thế nào, nhìn quanh bốn phía, hỏi: "Cha, mẹ, cha mẹ biết anh Thâm làm việc ở đâu không?"Mẹ Lý hoàn hồn trở lại, cười tới mức nếp nhăn ở đuôi mắt đều hiện ra: “Đằng kia.
”Thẩm Y Y thuận theo ánh mắt của bà nhìn sang, chỉ nhìn thấy ở bên trong đám lúa cao gần một thước, một người đàn ông cao lớn đang nhìn sang bên này từ xa.
.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)