Cố Khê đã có cha mẹ ruột, Phùng Mẫn cũng không thể nuôi dưỡng cô nữa, nhưng bà ấy vẫn rất quan tâm Cố Khê, phát hiện ra nhà họ luôn Cố thiên vị đứa con gái nuôi bị ôm nhầm, lo lắng Cố Khê ở nhà họ Cố bị bắt nạt, bèn định ra mối hôn sự cho Cố Khê và Cố Minh Tranh đứa con trai lớn đang phục vụ trong quân đội của mình.
Vợ chồng Cố Mậu Văn cực kì sĩ diện, năm đó bởi vì ghét bỏ bộ dạng quê mùa của Cố Khê làm mất mặt mà bị Phùng Mẫn châm chọc, trong lòng rất không thoải mái, về lâu về dài, họ đối với mối hôn sự này càng thêm bất mãn.
Thậm chí họ còn nghĩ nếu mối hôn sự này là của Cố Viễn Tương thì tốt biết mấy.
Cố Viễn Tương thân thiết và chu đáo, đối với hai người họ và cả nhà họ Cố, nhất định sẽ không để mẹ chồng tương lai làm mất mặt cha mẹ như thế này.
Cố Mậu Văn đè sự không vui trong lòng xuống: “Chờ Cố Khê trở về, để nó xin lỗi các con."
Giang Huệ Quân thở dài, mặc dù bà ta không biết tại sao con gái lại đánh mấy người Cố Viễn Chinh, nhưng mà đánh người là không đúng, hơn nữa là con gái sao có thể đánh người như vậy, chuyện này mà truyền ngoài, chẳng phải làm trò cười cho người ta hay sao.
“Được rồi, chờ Khê Khê quay về, cha mẹ sẽ nói nó” bà ta lại nói với con trai nhỏ, “nhưng mà con cũng đừng trêu chọc Khê Khê nữa, nó là chị gái của con."
Bà ta biết con trai út luôn không thích Cố Khê, dù đã nhiều lần dạy bảo nhưng cậu ta vẫn không thay đổi, cũng không biết phải khuyên như thế nào mới tốt.
Chỉ có thể chờ con trai trưởng thành rồi sẽ hiểu chuyện hơn, anh chị em trong một nhà làm gì có thù hằn lâu dài chứ?
Cố Viễn Huy giận dữ: “Lần này con không hề trêu chọc chị ta, là chị ta tự dưng phát điên đánh người."
Cậu ta không hề quan tâm lời xin lỗi của Cố Khê, lần này chị ta dám đánh người, cậu ta nhất định sẽ hung hăng trả lại đầy đủ, để chị ta cảm nhận được sự lợi hại của cậu ta, nhất định sẽ khiến chị ta khóc lóc quỳ xuống mà xin lỗi, phải dập đầu 100 lần mới được.
Cậu ta nghe đội Quân Tử nói đàn bà là phải hung hăng dạy dỗ, đánh cho tới khi nghe lời thì thôi, như vậy thì họ sẽ không dám phản kháng.
Giang Huệ Quân sau khi an ủi ba đứa con xong: “Được rồi, ăn cơm trước đi."
Làm việc cả một ngày, hai người họ vừa mệt vừa đói, có chuyện gì thì để ăn cơm xong rồi nói.
Ai ngờ rằng lời này vừa nói xong, chỉ thấy ba người Cố Viễn Chinh nhìn nhau, mặt mày ngơ ngác, sau đó nói với họ, cơm còn chưa nấu.
“Đã mấy giờ rồi,còn chưa nấu cơm?” Cố Mậu Văn rất không vui, bây giờ đang kì nghỉ hè, trong nhà ba đứa con không phải đi học, Cố Viễn Tương và Cố Viễn Huy đều ở nhà, hôm nay Cố Viễn Chinh cũng ở nhà, vậy mà không có đứa nào nấu cơm?
Bình thường bọn họ đi làm về là có cơm nóng canh ngọt ăn liền, bây giờ bụng đói, tâm trạng mọi người đều không tốt.
Cố Viễn Huy hùng hồn: “Bình thường đều là Cố Khê nấu cơm, hôm nay chị ta đánh người bỏ chạy rồi, bọn con lại bị thương, làm gì còn thời gian nấu cơm."
Cố Viễn Tương chỉ biết ngượng ngùng đứng cười.
Cố Viễn Chính cả người mệt mỏi, “Con mới vừa từ Thượng Hải về."
Hai vợ chồng Cố Mậu Văn đều nghẹn lời.
Bình thường có Cố Khê ở nhà, đều là cô nấu cơm, họ đều đã quen rồi,đặc biệt là trong kì nghỉ, đều là cô nấu, họ trở về là có cơm ăn liền.
Giang Huệ Quân mặc dù mệt mỏi nhưng cũng không thể không ăn cơm, mấy người đàn ông trong nhà đều không bao giờ bước vào phòng bếp, chỉ biết chờ được ăn, cuối cùng chỉ có thể đi nấu cơm cùng con gái nuôi.
Trong lòng bà ta oán hận Cố Khê việc nhỏ xé ra to, còn chạy sang nhà họ Thẩm, không còn nhà mẹ đẻ hay sao, cứ chạy qua nhà mẹ chồng làm gì? Đây chẳng phải muốn Phùng Mẫn cho rằng bọn họ bắt nạt cô hay sao?
Nghĩ tới việc Phùng Mẫn lại chuẩn bị tới nhà mỉa mai châm chọc, bà ta lại thấy đau đầu.
Cố Viễn Tương nhìn mẹ nuôi vẻ mặt không tốt, chu đáo nói: “Mẹ à, lần này Khê Khê đánh người là không đúng, chỉ cần chị ấy xin lỗi chúng con là được, bọn con sẽ không nhỏ nhen vậy đâu. Nếu mà dì Phùng tới nhà mình, chúng con sẽ nói với dì ấy, lần này rõ ràng là Khê Khê có lỗi, dì Phùng dù có thương yêu chị ấy thế nào, cũng thể không phân biệt đúng sai có đúng không?”
Lời này nói đúng tâm can Giang Huệ Quân, vẻ mặt bà ta mới tốt hơn một chút, “Con nói đúng”, sau đó lại thở dài, “giá mà Khê Khê cũng hiểu chuyện được như con thì tốt biết mấy."
Thật ra đối với chuyện của con gái ruột phải ở nông thôn chịu khổ 15 năm, bà ta cảm thấy rất có lỗi.
Nhưng dù cảm thấy có lỗi thế nào đi chăng nữa, con cái trong nhà nhiều, Cố Khê lại có tính cách trầm lặng, không tranh đoạt, khiến bà ta không phải lo lắng nhiều, có những lúc bỏ quên cô.
Cô lại có Phùng Mẫn bảo vệ, luôn luôn làm mất mặt bà ta, dần dần trong lòng bà ta cũng dấy lên khúc mắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
