Vừa đi ra khỏi khu nhà quân nhân, lại nhìn thấy một đoàn người trẻ tuổi đang cưỡi những chiếc xe đạp lao vút qua.
Cố Khê bèn tránh vào một góc
Ai ngờ người đi đầu trong đoán người đột nhiên dừng lại, đôi chân dài thẳng, đôi mắt ngang ngược nhìn về phía cô, ánh mắt đặt trên người cô.
Những người khác thấy anh ta dừng lại, cũng dừng lại theo, tỏ vẻ hóng chuyện
Chờ nhìn rõ diện mạo của Cố Khê , họ đồng thanh “Oa” ra tiếng
Mặc dù trong khu nhà quân nhân nữ đồng chí xinh đẹp không thiếu, nhưng người xinh đẹp đến nhường này, vẫn cực kì ít gặp, rõ ràng chỉ đơn giản là mặc áo sơ mi trắng và quần dài đen, nhưng ở trên người cô vẫn có cảm giác khác biệt, cô đứng đó, nhẹ nhàng tĩnh lặng, khiến người ta không khỏi chú ý.
Người trẻ luôn dễ dàng bị lay động, khó mà kháng cự trước vẻ đẹp xuất chúng như vậy.
Càng không nói cô gái trước mặt này nhìn cực kì ngoan ngoãn, là kiểu vừa ngoan vừa đơn thuần, một kích trúng ngay tim các thiếu niên, có vài người mặt đã đỏ lựng.
“Này, em là...chị gái của Thẩm Minh Vanh đúng không?”
Người đi đầu trong đoàn thanh niên vừa đi tới, những người xung quanh đều hiểu rõ cười lên.
Có người nói: “Anh Hoài, anh ngốc rồi hả, Thẩm Minh Vanh làm gì có chị gái, cô gái này là chị dâu của thằng bé đó, là vị hôn thê của Thẩm Minh Tranh.”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều giật mình, theo bản năng lùi lại một bước, trong lòng sinh ra cảm giác sợ hãi.
Mặc dù đều là con cái trong khu nhà quân nhân, nhưng cũng có khác biệt, bỏ qua sự khác biệt về địa vị và thân phận của người lớn, Thẩm Minh Tranh, người xuất thân trong quân khu chắc chắn là người xuất sắc nhất trong thế hệ cùng lứa, là con nhà người ta, dù từ nhỏ đã vào quân đội, ít khi trở về, nhưng trong khu nhà này vẫn có nhiều câu chuyện về anh.
Trong lòng những người thanh niên này, Minh Minh Tranh tồn tại giống như một ngọn núi sừng sững không thể di dời, chỉ có thể ngước lên nhìn.
Biết được đây là vị hôn thê của Thẩm Minh Tranh, họ lại càng không dám gây chuyện.
Đám người cười lúng túng: “Anh Hoài, chúng ta không phải còn có việc sao, mau đi thôi.”
Chỉ sợ Châu Hoài Dân làm gì đồng chí nữ này, đám người thi nhau hùa theo, phải biết là ông nội của Châu Hoài Dân cũng là một cán bộ cách mạng lão thành, là chiến hữu của ông cụ nhà họ Thẩm, nhà họ Châu so với nhà họ Thẩm không hề kém cạnh.
Những người khác không dám chọc vào Thẩm Minh Tranh, nhưng Châu Hoài Dân thì không hề e ngại.
Cố Khê bình tĩnh nhìn anh ta, “Không cần , cảm ơn “
Nói rồi quay người dời đi, không nhìn anh ta thêm một lần, cử chỉ tự nhiên, lưng thẳng đứng, không hề có vẻ rụt rè, ngượng ngùng khi đối mặt với một đám thanh niên khác giới như những đồng chí nữ khác.
Đám người nhìn cô từ chối dứt khoát như vậy, đều thầm kêu lên trong lòng, một cô gái không chỉ xinh đẹp mà còn có cá tính, đối mặt với bao nhiêu người mà không hề xấu hổ hay né tránh, trái lại vô cũng bình tĩnh.
Cảm giác như...rất đặc biệt, khác biệt khá lớn
Họ lại nhìn Châu Hoài Dân, tưởng ông tướng nhỏ nhà họ Châu này sẽ rất tức giận, ai mà ngờ vẻ mặt anh ta lại khá bình thường.
Chuyện gì đang xảy ra thế?
Châu Hoài Dân không để ý tới bọn họ, nhìn cô dời đi rồi, không còn chút tinh thần nào, cũng đạp xe bỏ đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

