Trên sân đập lúa, Tả Đan Đan cùng mọi người cũng đang cố gắng làm việc.
Tả Đan Đan nhìn động tác của Tô Tuyết quá chậm chạp, cười nhắc nhở: “Đồng chí Tô Tuyết, không phải cô thật sự đang chờ người thân đến giúp cô làm việc đấy chứ. Hay là cô muốn qua nông trường làm việc vậy?”
Tô Tuyết biết rõ cô nói đến qua nông trường để làm việc, cũng không phải Tả Thủy Sinh nói qua để bổ sung công điểm. Mà thật ra là được đưa đến nông trường để cải tạo.
Cô ta nghiến răng, chịu đựng cơn đau do vết thương trên tay bị quẹt tạo ra, bắt đầu cố gắng làm việc. Trong lòng cô ta thầm nguyền rủa mười tám đời tổ tông của Tả Đan Đan mấy lần. Có gì tốt mà đắc ý chứ? Nếu không phải nhà họ Lý cô ta bị sa sút nên gặp khó khăn thì cô ta vẫn là con gái của giáo sư đại học ở tỉnh thành, còn cô chỉ là một con gái nông thôn quê mùa. Có cái gì mà ghê gớm chứ? Nghĩ đến điều này, cô ta tủi thân đỏ mắt. Trong lòng hận ông trời thật không công bằng, sao lại khiến cô ta chịu nhiều đau khổ như vậy. Nếu sau này cô ta vượt qua được, cô ta nhất định phải khiến cả nhà Tả Đan Đan sống không dễ chịu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)