Tô Tuyết nghe vậy, tươi cười trên mặt lập tức cứng đờ, "Cô dám! Cô của tôi sẽ không cho cô làm vậy đâu."
Tả Đan Đan sờ cằm mình, "Tôi phát hiện ra, nếu tôi làm như vậy, nhiều nhất là bị ăn mắng một trận, nhưng có thể cô không nhẹ nhàng vậy đâu. Suy nghĩ một chút đi, nói thật xuất thân giai cấp tư sản mà nói, sau này trở về thành phố thì không nhắc đến, nhưng bình thường làm việc chắc chắn phải trao đổi qua lại. Đúng rồi, nếu Lý Hồng Binh biết thân thế của cô, cô nói thử xem cô ta sẽ làm gì, tôi nghĩ cô ta sẽ cảm thấy rất hứng thú với chuyện này."
"…Cô, Tả Đan Đan, cô không thể làm như vậy!" Tô Tuyết sốt ruột hô lên.
Tả Đan Đan vươn ngón trỏ lắc lắc, "Không không, không phải tôi không thể làm, mà là tôi không muốn làm. Nhưng mà, quyết định này phải dựa vào biểu hiện của cô rồi. Nếu biểu hiện của cô làm tôi vừa lòng thì tôi cũng không làm người miệng rộng. Nhưng nếu cô vẫn giống như trước việc gì cũng không làm, mà đợi cha mẹ tôi làm. Vậy tôi chỉ có thể nói ra thôi."
Tô Tuyết nhìn bộ dáng Tả Đan Đan cười tủm tỉm, rùng mình một cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)