Nhìn sang bên cạnh đều không có ai, Tả Đan Đan Liền leo lên ngọn núi nhỏ phía sau thôn.
Thấy trong rừng không có ai, cô mới đưa tay lên che vị trí trước ngực, dùng ý niệm đi vào sau đó dần dần tiến vào bên trong vườn trái cây. Thấy quả trên cây đã chín mọng, Tả Đan Đan đưa tay liền hái được một quả lê, mở miệng cắn từng miếng từng miếng một.Một chút vị ngọt tan chảy trong miện, tâm trạng lập tức tốt lên.
Ôi, vẫn là ở bên trong vườn trái cây là thoải mái nhất.Cô vừa ăn vừa dò xét vườn trái cây của mình một chút, nhìn trên cây có nhiều quả như vậy, trong lòng Tả Đan Đan cũng bắt đầu rung động.Tình cảnh của cô bây giờ ở nhà họ Tả cũng không tốt lắm, cái khác thì không nói, chỉ riêng việc không có phòng riêng thôi, tóm lại là không thuận tiện.
Cũng không thể lần nào cũng phải chạy ra bên ngoài tới đây được.
Nếu khóa cửa sẽ lại phát sinh mâu thuẫn như lần trước.Hơn nữa ở nhà họ Tả, cô cũng không thể tùy tiện mang hoa quả ở trong vườn trái cây ăn ra bên ngoài.Từ trong vườn trái cây đi ra, Tả Đan Đan theo bản năng nhìn xung quanh xem có người hay không, sau đó mới rời khỏi rừng cây đi về phía nhà.Lúc về đến nhà mới hơn ba giờ chiều.
Mọi người trong nhà đều đã ra ngoài làm việc, chỉ có Từ Phượng Hà và Tả Hoan ở lại trong nhà.
Tả Đan Đan cảm thấy ở cái thôn họ Tả vào lúc này, ngoài cô chị đang bị bệnh ra thì hai mẹ con này là người nhàn rỗi nhất.
Hơn nữa, còn không phải là nhất thời nhàn rỗi mà vẫn luôn nhàn rỗi như vậy.Ở thời đại tràn đầy nhiệt huyết này, để có thể rảnh rỗi như vậy, đúng là không phải ai cũng có thể dễ dàng có được.
Chính mình có hai đứa con gái, thế mà không có đứa nào chủ động chia sẻ đồ ăn cho bà ta cả..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)