Lưu Hướng Đông nghe thấy lời của Triệu Hồng Kỳ xong cả người đều không ổn, gã đã bàn bạc xong với bên kia rồi, hôm nay sẽ đưa Triệu Hồng Kỳ thằng nhóc ngốc này qua đó. Mặc dù Triệu Hồng Kỳ không có đầu óc như Giang Trí Viễn, đối phương không hài lòng lắm, nhưng có một điểm rất tốt.
Đó chính là Triệu Hồng Kỳ là đứa con duy nhất trong nhà, cho nên người nhà cũng vô cùng cưng chiều cậu ta, bên trên còn có ông bà nội, thỉnh thoảng sẽ trợ cấp một ít tiền cho cậu ta, đối với bên kia mà nói cũng miễn cưỡng coi là một con cừu béo rồi.
“Chúng ta không phải đã nói xong là cùng đi chơi sao? Chú mày như vậy không phải là cho anh leo cây à?”
Sắc mặt Lưu Hướng Đông rất khó coi, rõ ràng là tức giận rồi.
Giang Trí Viễn bản thân không đưa qua được thì thôi đi, ngay cả thằng nhóc ngốc này cũng không thể đưa qua sao?
“Hồng Kỳ, các chú đây là định đi đâu?” Giang Trí Viễn cũng coi như nghe ra chút vấn đề, hy vọng không phải như mình nghĩ.
“Anh Đông nói bảo em và Thiết Trụ đi cùng anh ấy đến sòng bạc bên kia chơi một chút.”
Triệu Hồng Kỳ gãi gãi sau gáy, nói thật.
Giang Trí Viễn nhìn về phía Lưu Hướng Đông: “Đông Tử, chúng ta cũng coi như là anh em cùng nhau lớn lên từ nhỏ rồi nhỉ?”
Lưu Hướng Đông rất kỳ lạ tại sao Giang Trí Viễn lại đột nhiên hỏi câu này, nhưng vẫn gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta chắc chắn là anh em rồi.”
“Đã là anh em, có một số lời tao không muốn nói quá rõ ràng, chúng ta cũng coi như là người nhà, đừng người nhà lại đi hãm hại người nhà, đừng tưởng rằng chỉ có một mình mày thông minh, coi người khác đều là kẻ ngốc.”
Lúc nói lời này giọng điệu của Giang Trí Viễn không có chút nhiệt độ nào, nhưng lại khiến Lưu Hướng Đông cảm thấy Giang Trí Viễn đã nhìn thấu mình rồi.
Gã không biết mình lộ tẩy từ lúc nào, nhưng rất rõ ràng Giang Trí Viễn đã biết những việc mình đang làm sau lưng.
Thực ra khoảng thời gian này Lưu Hướng Đông luôn giúp bên kia làm việc, việc làm cũng rất đơn giản, đó chính là kéo người, có một số kẻ ngốc nhiều tiền thì kéo qua đó đánh bạc, lúc đầu sẽ để bọn họ thắng một ít tiền, đợi đến khi bọn họ dần dần say máu, sẽ thua đến mức cái quần lót cũng không còn.
Thực ra lúc đầu Lưu Hướng Đông cũng chưa từng nghĩ tới việc ra tay với những người anh em cùng mình lớn lên từ nhỏ, nhưng bên kia cho thực sự quá nhiều.
Đương nhiên rồi, có một số người rất hữu dụng mà không trả nổi tiền, bên kia sẽ giữ người lại giúp mình làm việc, thực ra Lưu Hướng Đông ngay từ đầu chính là như vậy mà lên thuyền giặc, cũng là chuyện gần đây.
Nhưng gã vạn vạn không ngờ Giang Trí Viễn lại nhanh chóng biết được việc mình làm như vậy, lập tức chột dạ.
“Anh Viễn, em... em không biết anh đang nói gì...”
“Tao nói có ý gì tao tin mày rõ hơn ai hết, Đông Tử, từ nay về sau hai ta cũng không phải là anh em nữa, tao chỉ hy vọng mày tự giải quyết cho tốt.”
Nói xong lời này Giang Trí Viễn liền nhìn về phía Vương Thiết Trụ và Triệu Hồng Kỳ: “Hai đứa mày có muốn đi theo anh không?”
Vương Thiết Trụ nhìn Lưu Hướng Đông rồi lại nhìn Giang Trí Viễn, thực sự không biết giữa bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao đột nhiên lại tuyệt giao, trước đây không phải vẫn đang yên đang lành sao?
Triệu Hồng Kỳ ngược lại vô cùng thẳng thắn: “Anh Viễn, em đi theo anh!”
Từ nhỏ Triệu Hồng Kỳ đã đi theo sau Giang Trí Viễn, cho nên cậu ta căn bản không cần phải do dự một chút nào.
Vương Thiết Trụ suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy mình đi theo anh Viễn thì tốt hơn một chút, anh Viễn vô cùng thông minh, anh ấy vừa nói ra những lời như vậy chắc chắn có lý do của anh ấy.
Cứ như vậy Lưu Hướng Đông trơ mắt nhìn những người anh em mình định đưa đi lại đi theo Giang Trí Viễn, hai nắm đấm siết chặt, nhất thời không biết rốt cuộc mình đang tức giận vì cái gì nữa.
Gã rốt cuộc là vì không thể đưa người đi mà tức giận hay là vì câu nói vừa rồi của Giang Trí Viễn: “Từ nay về sau chúng ta không phải là anh em nữa?”
Thực ra Lưu Hướng Đông cũng cảm thấy mình có chút tủi thân, gã đưa bọn họ qua đó cũng không coi là hại bọn họ chứ, chỉ cần đi theo bên kia làm việc, lợi ích là không thiếu, ít nhất cũng mạnh hơn gấp trăm lần so với việc bọn họ ở nhà nhàn rỗi không có việc gì làm, bọn họ lại không biết điều như vậy.
Hoặc có thể nói là Giang Trí Viễn không biết điều, rõ ràng hai tên ngốc đó đều định đi theo mình rồi.
Người đều đi mất rồi, Lưu Hướng Đông cảm thấy mình một mình qua đó cũng chẳng có ý nghĩa gì, dứt khoát một mình đi về nhà.
“Anh Viễn, giữa anh và Đông Tử rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?”
Vương Thiết Trụ không nhịn được tò mò hỏi.
“Không có gì, các chú chỉ cần biết sau này tránh xa nó ra là được rồi.”
Đối với chuyện đó Giang Trí Viễn thực ra cũng không muốn nhắc lại lắm, đó chính là tình nghĩa cùng nhau lớn lên từ nhỏ, lúc đầu anh cũng không tin Lưu Hướng Đông sẽ hại mình như vậy, nhưng đây chính là sự thật, là sự thật không thể thay đổi.
“Anh Viễn, anh em chúng em chắc chắn là theo sát bước chân của anh, nhưng anh cũng phải nói cho anh em biết giữa chuyện này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ, nếu không chúng em cũng không thể cứ như vậy mà không qua lại với Đông Tử nữa.”
Đối với tình anh em Vương Thiết Trụ vẫn vô cùng để tâm, cho nên bất kể thế nào cũng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà có thể khiến tình nghĩa anh em bao nhiêu năm cứ như vậy mà chôn vùi.
Giang Trí Viễn thấy cậu ta bày ra tư thế quyết tâm phá vỡ nồi đất hỏi đến cùng, cũng biết mình giấu giếm cũng chẳng có ý nghĩa gì, liền đem những chuyện mình biết được từ chỗ Hắc Tử nói lại một lượt.
Nghe mà Vương Thiết Trụ và Triệu Hồng Kỳ trợn mắt há hốc mồm, bọn họ cũng giống như phản ứng lúc đầu của Giang Trí Viễn, cảm thấy chuyện này vô cùng khó có thể chấp nhận.
“Có... có khi nào có hiểu lầm gì không?”
Nghĩ đến phản ứng vừa rồi của Lưu Hướng Đông, thực ra trong lòng Vương Thiết Trụ đã có đáp án, nhưng vẫn bị đả kích.
“Có thể có hiểu lầm gì chứ, nó vừa rồi bộ dạng như thế nào lẽ nào các chú không nhìn thấy sao? Nếu không phải chuyện này là thật anh cũng sẽ không như vậy, chú mày nếu không tin thì đi tìm nó đối chất, nhưng anh có thể nói rõ với các chú, cái sòng bạc đó sau này tuyệt đối không được đến nữa, những nơi như vậy căn bản chính là thế lực đen tối, chúng ta mặc dù là lưu manh, nhưng đấu với những người như vậy là tuyệt đối không đấu lại đâu, hơn nữa loại nơi này lúc nào bị cớm phong tỏa cũng không biết chừng.”
Giang Trí Viễn cũng là thật sự rất lo lắng hai người anh em này cũng bị lừa.
“Các chú biết là tốt rồi, vừa hay hôm nay các chú đi cùng, lát nữa cũng có thể giúp anh một tay, đợi bận xong sẽ mời các chú ăn cơm, vừa hay cũng đừng làm vợ anh mệt.”
Giang Trí Viễn mỉm cười nói, hoàn toàn ném chuyện của Lưu Hướng Đông ra sau đầu.
Tô Tô vẫn luôn ở bên cạnh nghe bọn họ nói chuyện không xen vào, nhưng xem ra hai người này vẫn khác với Lưu Hướng Đông, ít nhất hiện tại xem ra là như vậy.
Ngược lại sẽ không ngăn cản Giang Trí Viễn qua lại với bọn họ.
Vương Thiết Trụ và Triệu Hồng Kỳ cũng lấy lại tinh thần, hỏi về công việc thực sự mà Giang Trí Viễn định làm, khi biết bọn họ đi bán nội tạng lợn thì quả thực trợn mắt há hốc mồm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

