Tống Tử Dịch đang lặng lẽ rơi lệ, đột nhiên ngẩng đầu lên. Cậu nhìn thấy một khuôn mặt vừa xa lạ lại vừa quen thuộc. Xa lạ vì cậu chưa từng gặp qua, nhưng quen thuộc là bởi vì gương mặt này rất giống mẹ.
Tống Vân nghẹn ngào đến mức không nói nên lời. Thật sự là Tử Dịch, là đứa em trai mà sinh mệnh đã dừng lại ở tuổi lên tám trong kiếp trước của cô.
Là khuôn mặt đó !
Đúng là Tử Dịch của cô rồi !
Tống Vân đang định nói rõ thân phận thì vai đột nhiên bị người ta đẩy mạnh một cái.
"Mày là ai hả? Chạy vào nhà tao làm cái gì?"
Người phụ nữ béo vẻ mặt cảnh giác nhìn chằm chằm Tống Vân, dùng thân hình mập mạp của mình chắn trước người Tống Tử Dịch, cắt đứt tầm mắt của hai chị em.
Ở cái thời đại thiếu ăn thiếu mặc này, người phụ nữ này có thể béo tốt như vậy, quả thực là hiếm thấy.
Tống Vân nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, ánh mắt khôi phục vẻ lạnh lẽo, chỉ vào Tử Dịch, nói: "Đây là em trai tôi, tôi đã tìm rất lâu, cuối cùng cũng tìm được rồi. Các người to gan thật đấy, dám buôn bán người. Có biết buôn bán người là tội gì không?"
Người phụ nữ béo sắc mặt biến đổi, phun vỏ hạt dưa trong miệng ra, chỉ vào Tống Vân chửi ầm lên: "Ở đâu ra con ranh con nói hươu nói vượn ở đây? Đây là con nhà bà con của chúng tao, mày còn nói bậy bạ nữa tao xé xác mày ra!"
Tống Vân nén cơn giận đang cuồng nộ trong lòng, cười lạnh một tiếng: "Con nhà bà con các người? Vậy bà nói xem, là con của người bà con nào? Người bà con đó tên gì, nhà ở đâu? Trong nhà làm nghề gì? Có mấy khẩu người? Còn nữa, đứa bé này tên là gì? Mấy tuổi? Đang học ở đâu?"
Tiền Thúy Hoa ngang ngược cả đời, chưa bao giờ nói lý lẽ với ai, cũng chẳng thèm để ý đến mấy câu chất vấn liên tục của con nhãi ranh đột nhiên xuất hiện này. Mụ trực tiếp vớ lấy một cây gậy, múa may nói: "Mày có cút không? Không cút bà cho mày về chầu ông bà bây giờ!"
Khi nhìn thấy những dấu tay rõ ràng trên khuôn mặt vốn trắng nõn của em trai và những vết thương chằng chịt trên cánh tay cậu bé, lửa giận trong lòng Tống Vân đã sôi sục. Những chỗ mắt thường nhìn thấy được đã có thương tích như vậy, cô không dám tưởng tượng nếu vạch áo em trai lên thì sẽ còn nhìn thấy những gì nữa.
Tuyệt đối không thể nhịn!
Tống Vân ném cái tay nải nhỏ trong tay xuống đất, khom lưng vớ lấy cái chày gỗ dùng để giặt quần áo trong chậu, bổ thẳng vào người mụ béo.
Tiền Thúy Hoa không ngờ con ranh này dám động thủ với mình, nhất thời mất đi tiên cơ, thế mà lại bị nó dùng chày gỗ đập mạnh mấy cái. Muốn đánh trả lại phát hiện mình căn bản không phải đối thủ của con nhãi này, lại ăn thêm một trận đòn đau điếng, đau đến mức mụ kêu cha gọi mẹ. Hai đứa con gái ngốc nghếch của mụ đứng một bên cũng không biết đường vào giúp đỡ.
Tiền Thúy Hoa ở trong thôn hoành hành ngang ngược cả đời, chưa từng sợ ai, nhưng mụ có ngang ngược đến đâu cũng không dám ngang ngược với Công an. Vừa nghe nói nửa tiếng nữa Công an sẽ tới, trong lòng mụ sợ hãi không thôi. Đặc biệt là lai lịch của thằng nhãi con này vốn dĩ đã không rõ ràng, trên người lại còn có thương tích... mụ không dám nghĩ tiếp nữa.
Tiền Thúy Hoa thật sự hận chết con tiện nhân Tống Trân Trân kia. Rõ ràng nó nói thằng nhãi bướng bỉnh này là em ruột nó, trong nhà không có ai, nó chăm sóc không được nên mới gửi đến nhà mụ làm con trai. Nào ngờ con tiện nhân kia lại đi bắt cóc con nhà người ta, thật là hại chết người ta mà.
Tiền Thúy Hoa bất chấp cơn đau trên người, sắc mặt thay đổi, nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Chuyện này làm sao mà kinh động đến Công an được chứ. Tôi cũng chỉ là nhất thời hảo tâm giúp con bé kia trông nom đứa bé mấy ngày, ai ngờ lại trông nom ra tai họa thế này. Biết trước thế này thì cái lòng tốt của tôi đã..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



