Bình thường đi làm về nhà là có cơm canh nóng hổi mẹ nấu sẵn rồi, đâu đến nỗi phải ăn bánh cám cứng như đá với nước lã thế này. Người ăn sao nổi, cho trâu bò ăn còn chưa được ấy chứ.
Trong lòng Từ Xuyên dâng lên nỗi chua xót. Anh ta bất chợt nhớ đến mẹ, không biết tối nay vợ anh ta có sai con bé Nhị Nha hoặc thằng Cẩu Đản mang cơm cho bà ta không.
Nghĩ vậy, anh ta vội vàng lấy hai cái bánh cám và nửa bát củ cải muối hớt hải đi về phía phòng mẹ.
“Mẹ… Mẹ…”
Trong phòng, bà cụ nằm trên giường nghe loáng thoáng tiếng con trai, bà ta vội vàng bò dậy, chân đất chạy ra mở cửa.
“Con… Con đó hả…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



