“Vì mấy miếng bánh ngọt, mà mày đã ba ba đi lấy lòng người ta, bộ mày là chó sao?”
Đại Nha vẫn không nói lời nào, nhưng nước mắt thì lại không ngừng lộp bộp rơi trên tay, ngay cả trên mặt đất cũng như vậy.
“Mày còn có mặt mũi để khóc? Tao bình thường dạy mày như thế nào, cho dù chết đói, cũng không thể nói mình đói, không nghĩ tới mày vậy mà dám đi xin người ta một cái bánh ngọt…."
“Là thím Ba cho, chứ con không có xin thím ấy.” Đại Nha nghẹn ngào giải thích.
Đại Nha lẳng lặng nghe mẹ khóc lóc kể lể, trầm mặc một hồi mới nói: “Mẹ, con biết rồi, mẹ đừng khóc nữa. Sau này có gì ăn ngon, con đều để lại cho em trai em gái, mọi người ăn xong thì con mới được ăn.”
“Đây mới đúng là con gái tốt của mẹ, như thế thì mới đúng là một người chị gái tốt.”
Trương Tố Phân nhấc quần áo lên, lau khóe mắt.
“Đi, mau đi lấy hai giỏ cỏ heo về cho heo ăn đi. Em gái con hôm nay bị người ta đánh, phải để nó nghỉ ngơi cho thật tốt, con đi làm thay con bé, xem như là chuộc lại lỗi lầm của mình đi.”
Đại Nha trầm mặc ra khỏi phòng, cái giỏ trên lưng còn muốn lớn hơn cả người cô bé, nhưng mà Đại Nha không thể làm gì khác, chỉ có thể cầm liềm đi ra sau núi cắt cỏ heo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



