"Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về rồi!!!" Nhị Nha ngồi xổm ở cửa nhà, duỗi dài cả cổ chờ Trương Tố Phân. Vừa nhìn thấy trên cánh tay mẹ mình có xách thêm một cái rổ, ôm em trai Cẩu Đản trở về, nó vội vàng chạy tới tìm mẹ mình để cáo trạng.
Trương Tố Phân ôm con trai từ phía xa đã nhìn thấy con gái Nhị Nha chạy về phía mình, không khỏi bất ngờ, hỏi: “Nhị nha, con làm sao vậy?”
Trương Tố Phân nhìn thấy trên trán con gái bỗng sưng lên một cục, mà bên má trái còn có thêm một dấu bàn tay đỏ tươi, thậm chí nửa bên mặt cũng hơi sưng lên.
“Mẹ...”
Nhị Nha không gặp mẹ thì còn tốt, nhưng chỉ cần vừa nhìn thấy mẹ, nó lập tức ủy khuất không chịu được. Sau khi vừa hô một câu gọi mẹ xong, trong giọng nói cũng lập tức mang theo tiếng khóc nức nở, nước mắt không ngừng được mà lộp bộp rơi xuống.
“Nhị nha, đừng khóc, mà nói cho mẹ nghe, con bị làm sao vậy?”
Trương Tố Phân thấy con gái mình không nói lời nào mà chỉ lo khóc không ngừng thì cả người cũng không khỏi nóng nảy.
“Mẹ, con hồ ly tinh kia dám đánh con...” Nhị nha càng nói càng ủy khuất.
“Cái gì? Con nói cái gì? Cô ta dám đánh con?”
Trương Tố Phân có chút không dám tin, bởi vì người phụ nữ kia từ khi gả tới đây, tính tình phải nói là rất nhún nhường. Nhị Nha cũng bởi vì nhìn không quen cái bộ dáng ‘trà xanh’ của cô nên mới không ngưng kiếm chuyện. Mà đừng nói là Nhị Nha, ngay cả cô ta cũng nhìn không quen. Nhưng trước kia vô luận Nhị Nha có đối xử với cô như thế nào, thì cô cũng sẽ cố gắng mà chịu đựng, nếu không chịu được nữa thì sẽ trốn đi khóc, chưa bao giờ nổi giận, chứ đừng nói là đánh người. Nhưng mà hôm nay tại sao lại ra tay đánh người chứ?
“Mẹ xem đi, đây đều là do thím ta đánh con.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



