Hắn ta còn xắn tay áo lên như muốn đánh nhau, nhưng khi liếc thấy Lục Tiến Dương toàn thân sát khí đứng cạnh Ôn Ninh liền buông tay áo xuống.
Lục Tiến Dương nhìn người đàn ông như nhìn rác rưởi, mở miệng nói: "Tôi cũng có thể làm chứng cho cô gái này. Cô ấy không có hành vi gì không đúng, ngược lại là người đàn ông bên cạnh đang quấy rối cô ấy."
Bà thím liên phòng thấy Lục Tiến Dương mặc quân phục, còn có huân chương trên áo, thái độ lập tức dịu xuống không còn cứng rắn như lúc nãy: "Được, nếu hai đồng chí làm chứng thì chúng tôi sẽ xem xét, tuy nhiên—"
Bà ta nhìn hai người liên quan, "Hai người vẫn phải theo chúng tôi về đội liên phòng giải quyết."
Nói rồi bà ta nháy mắt với tên đàn ông rác rưởi, sau đó tiến lên kéo cô gái đi.
Cô gái vẻ mặt hoảng sợ, không biết bị đưa đi sẽ bị xử lý thế nào.
"Chậm đã." Lục Tiến Dương lạnh lùng lên tiếng, "Nếu đẫ là làm chuyện đồi bại, thì phải đến đồn cảnh sát chứ không phải đội liên phòng. Tôi nhớ tội làm chuyện đồi bại bị phạt thấp nhất là 5 năm, làm chuyện đồi bại với nữ quân nhân thì ít nhất 20 năm. Vừa hay bây giờ tôi rảnh, sẽ đi cùng các bà."
Cái gì?
Hai mươi năm?!
Tên đàn ông rác rưởi không chịu: "Đồng chí, anh vu khống, tôi không có làm chuyện đó!"
Hai bà liên phòng cũng hoảng sợ: "Nếu đã là hiểu lầm thì giải thích rõ ràng là được, không cần đến đồn cảnh sát đâu."
Lục Tiến Dương hơi nheo mắt, mang theo vài phần dò xét, khóe môi lạnh lẽo nhếch lên: "Hiểu lầm? Chẳng phải vừa rồi các bà khẳng định chắc nịch là tận mắt chứng kiến sao? Không biết công an sẽ tin các bà nhìn thấy trong phòng chiếu phim ở hậu trường, hay tin tôi, một quân nhân ngồi ngay hàng sau?"
Khí thế của Lục Tiến Dương được tôi luyện lâu dài trên chiến trường rất mạnh mẽ đáng sợ, cộng thêm uy hiếp cố ý toát ra khiến hai bà thím liên phòng lạnh sống lưng, môi bắt đầu run lên.
"Đồng, đồng chí quân nhân, chuyện này thật sự là hiểu lầm, là, là chúng tôi nhìn nhầm." Bà thím mập run rẩy nói.
Bà thím gầy vội vàng quay sang xin lỗi cô gái bị oan: "Xin lỗi đồng chí, là chúng tôi chưa nhìn rõ đã tới bắt người, nhầm lẫn rồi, thật ngại quá."
Cô gái không ngờ sự việc lại xoay chuyển nhanh như vậy, vừa rồi còn một mực khẳng định cô suy đồi đạo đức, chớp mắt đã xin lỗi cô.
Tên đàn ông rác rưởi thấy hai bà liên phòng đã nhận sai, cũng sợ hãi, vội vàng cầu xin cô gái: "Xin lỗi A Phương, là anh nhất thời hồ đồ. Anh, anh sai rồi, em tha thứ cho anh được không?"
A Phương cười nhạt: "Sai? Anh sai ở đâu?"
Tên đàn ông đáp: "Anh, anh không nên không nhịn được chạm vào má em, không nên hôn em. Nể mặt dì em và mẹ anh cùng cơ quan, em nói giúp anh với đồng chí quân nhân kia đừng đưa anh đến đồn cảnh sát được không?"
A Phương cuối cùng vẫn nể mặt dì là cấp dưới của mẹ tên rác rưởi, không chọn đến đồn cảnh sát. Dì giới thiệu đối tượng cho cô là có ý tốt. Nếu cô xử lý tên này, sau này người nhà hắn ta chắc chắn sẽ gây khó dễ cho dì, không thể làm thế được. Tuy tức giận, nhưng cũng chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn, "Cút đi!"
Tên đàn ông không nói hai lời liền chuồn mất.
Hai bà thím liên phòng cũng chạy mất dép.
Khán giả xung quanh tản đi.
Hà Phương lúc này mới biết ơn nhìn Ôn Ninh và Lục Tiến Dương: "Hai đồng chí, thật sự cảm ơn hai người! Cảm ơn hai người đã đứng ra làm chứng cho tôi, cảm ơn!"
Lục Tiến Dương khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Ôn Ninh mỉm cười với Hà Phương: "Đừng khách sáo, đều là phụ nữ với nhau, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm. Tuy nhiên, lần sau đi xem mắt cô nhớ chú ý một chút. Cố gắng đừng chọn những chỗ tối tăm thế này, rất dễ bị người ta gài bẫy."
Vừa rồi, Ôn Ninh đã không bỏ sót cái liếc mắt của tên đàn ông đểu cáng kia với bà thím đội liên phòng. Rõ ràng đây là một màn kịch lừa đảo, mục đích không phải để Hà Phương bị đơn vị đuổi việc, mà là để cô cưới hắn.
Hà Phương nào có muốn tha cho Vương Quý Nhân. Cô còn muốn hắn bị phạt mười năm, hai mươi năm hơn ai hết là đằng khác, nhưng: "Haiz, mẹ hắn là lãnh đạo cấp trên của dì tôi, cùng văn phòng, hơn nữa nhà hắn có họ hàng khắp các đơn vị. Hôm nay tôi mà đưa hắn vào đồn công an thật, họ hàng nhà hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho nhà tôi. Tôi ở đoàn văn công thì không sao, nhưng tôi sợ liên lụy đến gia đình."
Hóa ra là vậy, Ôn Ninh hiểu rồi, quả thật không thể đánh chết một con ruồi bằng búa tạ. Nếu không thì tên đểu cáng kia vào tù, nhà họ Hà sẽ gặp xui xẻo.
Ba người bước ra khỏi rạp chiếu phim.
Trên đoạn đường ngắn này, Ôn Ninh và Hà Phương đã tự giới thiệu về nhau.
Tất nhiên, vì Lục Tiến Dương ở đó, Ôn Ninh vẫn nói mình tên là Ninh Ninh.
Hà Phương liếc mắt nhìn Lục Tiến Dương đang đi chếch phía trước một mét, cười tủm tỉm hỏi Ôn Ninh: "Đây là bạn trai của cô à? Hai người thật xứng đôi, giống như nam nữ diễn viên chính trên tranh ảnh điện ảnh vậy."
Ôn Ninh theo bản năng nhìn Lục Tiến Dương đang đi phía trước bên phải cô. Khuôn mặt anh tuấn tú, lông mày sâu, ngũ quan sắc nét. Anh khoác trên người bộ quân phục kiểu 65, ngực đeo đầy huân chương, quần áo không một nếp nhăn. Vai rộng, chân dài, eo thon, tràn đầy khí chất nam tính.
Nếu không có cốt truyện của cuốn tiểu thuyết gốc làm bài học nhãn tiền, Ôn Ninh chắc chắn sẽ mê mẩn đến mức không thoát ra được.
Nghĩ đến đây, cô chỉ có thể tiếc nuối lắc đầu: "Không phải, anh ấy là ân nhân cứu mạng của tôi."
Hà Phương ghé sát tai Ôn Ninh trêu chọc: "Bây giờ chưa phải, sau này sẽ là."
Ôn Ninh cũng nhỏ giọng, dứt khoát nói: "Không thể nào, tuyệt đối không thể nào."
Trong tiểu thuyết gốc, Lục Tiến Dương ghét cô vô cùng. Bây giờ đối xử với cô hơi đặc biệt là vì anh còn chưa biết thân phận của cô.
Lục Tiến Dương đang đi phía trước, từ nhỏ đã rất thính. Tuy giọng Ôn Ninh nhỏ như tiếng muỗi vo ve, nhưng anh vẫn nghe thấy câu "Không thể nào, tuyệt đối không thể nào."
Chắc chắn như vậy sao?
Khóe môi cứng rắn của Lục Tiến Dương nhếch lên một nụ cười nửa như giễu cợt, nửa như chế nhạo.
Anh lạnh lùng tăng tốc bước chân.
Chẳng mấy chốc đã bỏ xa Ôn Ninh, đi đến chỗ đậu xe.
Hà Phương thuộc đoàn ca múa nhạc của đoàn văn công không quân, Ôn Ninh định đi cùng cô đến đoàn văn công tìm hiểu về việc tuyển sinh. Lúc này đã khá muộn, Ôn Ninh lo đến muộn thì mọi người đã tan làm, mắt thấy Lục Tiến Dương đã lên xe bèn nhờ anh giúp:
"Đồng chí Lục, có thể tiện đường đưa chúng tôi đến đoàn văn công không ạ?"
"Không tiện." Lục Tiến Dương liếc nhìn khuôn mặt xinh đẹp như hoa của người phụ nữ ngoài cửa xe, đôi mắt long lanh van xin, lạnh lùng đáp lại một câu rồi đạp ga.
Chiếc xe lao đi một cái vèo.
Nhìn chiếc xe biến mất ở cuối đường trong chớp mắt, Ôn Ninh nghi ngờ, người đàn ông này làm sao vậy?
Ăn phải thuốc nổ à?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
ee, cái thái độ nam9 hết thuốc cíu. Chả ai vừa nghe loáng thoáng 1 tí đã giận dỗi phóng lên xe rú ga đi, để mặc ngta trơ trọi 1 mình.
Ế bằng thực lực nha
Bạn đã có thành kiến như vậy tốt nhất không nên đọc nữa, với cả những điều nữ chính làm toàn là hiểu lầm với bất đắc dĩ, gì mà nhận xét cay nghiệt thế
Thực sự thì t thấy nữ 9 khá là... Lần đầu gặp thì xông lên ôm ấp hôn hít, sau thì đi ăn, đi xem phim, trong lúc đó hết sờ tay lại sờ đùi, còn là chàng trai cũng mới gặp chưa lâu. Nếu theo suy nghĩ bthg thì con nhỏ này có vđ rồi, sàm sỡ ko biết xấu hổ... Thế mà nam 9 cũng thích cho được. À ko, nam 9 chỉ thích sắc đẹp của nữ 9 thôi mà. Sau này thì ko rõ, còn giờ là si mê sắc đẹp ngta. T/g tạo tình huống tương tác của nam nữ 9 khá thô bỉ.
@TL dọc cho vui thôi mà hẹ hẹ hẹ
@cu nguyen sờ tay , sờ đùi thì vẫn có xấu hổ mà b ? Ko bt bạn có đọc lướt ko nhỉ?