Nhưng từ khi gia đình có thêm hai miệng ăn, chứng phù chân của bà ngày một trầm trọng, lại thêm kẻ giả mạo chẳng biết lo toan, khiến cuộc sống cứ thế trôi qua trong tạm bợ.
Hiện tại, trong nhà thiếu thốn đủ đường, từ muối ăn đến xì dầu đều cạn kiệt, ngay cả miếng mỡ lợn trong lọ dùng để tráng nồi cũng đã bốc mùi ôi thiu...
Thiếu thốn gia vị, món ăn làm ra chắc chắn sẽ chẳng có lấy một chút đậm đà.
Đại Bảo và Nhị Bảo vốn dĩ dễ nuôi, có gì ăn nấy nhưng Tiểu Bảo thì khác. Đứa trẻ này từ khi sinh ra đường ruột đã yếu ớt, hoàn toàn không nuốt nổi những món ăn sơ sài này.
Thế nên cậu thường chỉ ăn vài miếng lấy lệ rồi thôi, sau đó lại nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng vào những món ngon giấu trong phòng của kẻ giả mạo kia...
Ôi...
Đúng lúc này, bà Hạ chống gậy, tay xách nách mang từ ngoài bước vào: "Mạn Mạn, mẹ vừa sang nhà bà Ngưu hàng xóm mượn ít muối, xì dầu và chút dầu hạt cải, con lấy mà nấu nướng."
Diêu Mạn mừng rỡ: "Dạ tốt quá, lát nữa con sẽ lên công xã mua đồ về trả lại cho bà Ngưu ngay."
Thời buổi này nhà nào cũng chẳng dư dả, muối và xì dầu đều là vật phẩm quý giá, đã mượn thì nhất định phải hoàn trả sòng phẳng.
Thực chất bà Ngưu là người nhân hậu, nhưng về sau chứng kiến kẻ giả mạo Diêu Mạn không kính trên nhường dưới với bà Hạ lại còn ngược đãi trẻ nhỏ, bà thường xuyên xảy ra tranh cãi với Diêu Mạn, lâu dần cũng cắt đứt qua lại.
Nay bà chịu cho mượn đồ, hoàn toàn là vì nể trọng tình cảm với bà Hạ.
Cơm đã hâm nóng xong, Diêu Mạn bắt đầu trổ tài bếp núc.
Dù nguyên liệu ít ỏi, cô vẫn cố gắng chế biến sao cho thật thịnh soạn để bù đắp cho các con.
Đây là lần đầu tiên cô được tự tay nấu bữa cơm cho hai đứa trẻ kể từ khi chúng khôn lớn, lòng không khỏi dâng trào niềm xúc động.
Cô đặc biệt thưa với bà Hạ, xin phép lấy ba quả trứng gà để làm món trứng ốp la cho bọn trẻ.
Ở nông thôn, trứng gà được coi là nguồn dinh dưỡng cực kỳ quý báu. Nhưng vì hoàn cảnh bần hàn, những người xã viên chẳng mấy khi nỡ ăn. Họ thường chắt chiu để đổi lấy tiền mặt, tem phiếu vải hay các loại thực phẩm phụ khác...
Bà Hạ vốn dĩ đã quen lối sống tằn tiện. Thường ngày bà phải canh chừng kẻ giả mạo phá tán của cải, nên mỗi ngày chỉ dám lấy ra một quả trứng để chưng lên cho ba đứa trẻ ăn chung. Số còn lại đều được bà khóa kỹ trong tủ.
Lần này thấy Diêu Mạn thực tâm vì con cái, bà cũng nén lòng lấy ra ba quả trứng.
…
Khi mâm cơm đã tươm tất, bà Hạ cất tiếng gọi hai đứa trẻ vào dùng bữa.
Nhị Bảo thì ngược lại. Cậu bé căm ghét kẻ giả mạo đến tận xương tủy, nên khi cảm thấy bị áp đặt, bất luận đối phương nói gì cậu cũng chẳng thèm để tai.
Bà Hạ quan sát sự chuyển biến của Diêu Mạn, lòng tin trong bà ngày một lớn dần.
Bởi lẽ Diêu Mạn thuở mới chân ướt chân ráo về nhà họ Hạ vốn là người rất sạch sẽ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
