Hỗ Thược nằm trên giường gạch, nghe cuộc trò chuyện của hai vợ chồng anh cả Hách mà bĩu môi khinh bỉ.
“Quả nhiên đàn ông chẳng có một ai ra hồn.”
Dứt lời cô lấy số tiền trong không gian hệ thống ra đếm lại, tròn năm nghìn không trăm mười đồng. Nghĩ ngợi một lát, cô bò dậy, lôi chiếc chìa khóa đeo trước cổ ra.
Mở tủ đầu giường gạch.
Lấy chiếc hộp bánh quy bên trong ra.
Mở nắp.
Đếm tiền.
“Một trăm linh năm đồng ba hào sáu xu. Năm đồng ba hào sáu xu là tiền nguyên chủ tự dành dụm, một trăm đồng là tiền sính lễ cộng với tiền đồ cưới đáy hòm nhà mẹ đẻ cho.
Chậc, nguyên chủ tuy là quả hồng mềm dễ bắt nạt, nhưng vẫn biết giữ tiền trong tay, cũng khá đấy, giờ thì hời cho mình hết rồi.”
Cô thu cả hộp bánh quy lẫn tiền vào không gian hệ thống.
Xoa xoa cái bụng đang cồn cào vì thiếu dầu mỡ.
Tặc lưỡi một cái.
Hỗ Thược xoay người bước xuống giường gạch.
Cửa cũng chẳng buồn khóa, cô cứ thế nghênh ngang rời khỏi nhà họ Hách.
Theo ký ức của nguyên chủ, cô đi ra khỏi đại đội, cất bước về hướng công xã.
“Phù, xa quá thể đáng, xem ra phải tìm cách mua một chiếc xe đạp mới được, chứ cứ cuốc bộ thế này thì teo cả chân mất.”
Hỗ Thược phải mất một tiếng rưỡi đồng hồ mới đi bộ đến được công xã.
Đến nơi, mục tiêu đầu tiên của cô chính là tìm Cửa hàng ăn uống quốc doanh.
“Đồng chí cho tôi một phần thịt kho tàu, một phần cá hấp, một đĩa rau xanh và một bát cơm trắng.”
“Một đồng, nửa cân phiếu thịt.”
“Gửi chị.”
Nhân viên phục vụ nhận lấy tiền và phiếu, liếc nhìn một cái rồi thối lại nửa cân phiếu thịt: “Chờ đấy, lát nữa xong sẽ gọi.”
“Vâng.”
Hỗ Thược tìm một chỗ ngồi xuống, đưa mắt đánh giá Cửa hàng ăn uống quốc doanh.
“Thịt kho tàu, cá hấp, rau xanh, một bát cơm trắng xong rồi, qua bưng đi!”
Nghe thấy món mình gọi đã làm xong, Hỗ Thược đứng dậy bước qua bưng về.
Nhìn đĩa thịt kho tàu óng ánh mỡ màng.
Đĩa cá hấp thơm ngát thanh đạm.
Cô nuốt nước miếng ừng ực.
Cầm đũa lên gắp ngay một miếng thịt kho tàu nhét tọt vào miệng, thơm, ôi chao nó thơm làm sao!
Hoàn toàn không cùng một đẳng cấp với món thịt kho tàu cô từng ăn trước kia.
Lại gắp thêm một miếng thịt cá.
Ngon tuyệt cú mèo.
Cá này vừa nếm là biết ngay cá sông tự nhiên, hương vị khác hẳn thứ cá nuôi công nghiệp thời hiện đại.
Hỗ Thược một miếng cơm một miếng thức ăn.
Ba món một bát cơm chẳng mấy chốc đã bị cô càn quét sạch sành sanh.
Xoa xoa cái bụng cuối cùng cũng được bổ sung chút dầu mỡ, cô thỏa mãn ợ một tiếng rõ to, đứng dậy bước ra khỏi Cửa hàng ăn uống quốc doanh, bắt đầu ngắm nghía công xã những năm thập niên 60.
Nhà cửa ở đây rất thấp.
Mấy căn nhà hai, ba tầng đã được coi là công trình kiến trúc cao tầng rồi.
Trang phục của người đi đường vô cùng đơn điệu.
Không xám xịt thì cũng đen thui.
Họa hoằn lắm mới thấy chút sắc xanh quân đội, thế đã được tính là màu sắc tươi tắn, nổi bật lắm rồi.
Kiểu tóc của các đồng chí nữ cũng nghèo nàn chẳng kém.
Nếu không phải hai bím tóc tết to đùng thì cũng là một bím tóc dài buông thõng, tệ hơn nữa thì là một mái tóc ngắn ngang tai.
Hỗ Thược sờ sờ hai bím tóc dài của mình.
Thở dài một tiếng.
Trông thấy một tiệm cắt tóc, cô liền cất bước đi vào.
“Bác thợ ơi ở đây có thu mua tóc không?”
“Có thu!”
“Bác xem mái tóc này của cháu trả được bao nhiêu tiền?”
Bác thợ nâng mớ tóc lên áng chừng trọng lượng, nhìn mái tóc đen nhánh rồi bảo: “Tóc cô em tốt đấy, trả cô hai đồng nhé.”
“Được luôn!”
Đằng nào cô cũng định cắt tóc, kiếm thêm được hai đồng thì tội gì không làm, cô gật đầu đồng ý ngay.
“Ngồi xuống đi.”
“Vâng ạ.”
Hỗ Thược ngồi lên ghế, nghe tiếng kéo kêu tanh tách tanh tách bên tai, chẳng mấy chốc bím tóc dài chấm eo đã biến thành kiểu tóc ngắn Lưu Hồ Lan mang đậm dấu ấn thời đại.
“Xong rồi đấy.”
Hỗ Thược lắc lắc đầu, cảm giác nhẹ bẫng như vừa được thay cái đầu mới.
“Cảm ơn bác thợ.”
“Không có gì, đây là tiền bán tóc của cô.”
“Dạ vâng.”
Cầm hai đồng tiền bán tóc trong tay, cô rảo bước tiến vào Hợp tác xã cung tiêu.
“Ở đây có sữa bột mạch nha không?”
Cơ thể này của nguyên chủ quá gầy gò ốm yếu, nhất định phải bồi bổ mới được.
“Không có.”
“Vậy có kẹo sữa Đại Bạch Thỏ không?”
Nghe bảo không có sữa bột mạch nha, Hỗ Thược hơi thất vọng, bèn hỏi tiếp.
“Hai đồng một cân, lấy bao nhiêu?”
Người bán hàng vẫn đứng im không nhúc nhích.
Hỗ Thược liền đưa số tiền đang nắm trong tay qua.
Nhìn người bán hàng viết một tờ hóa đơn, kẹp chung với tiền vào cái kẹp sắt, móc lên sợi dây thép trên trần nhà rồi đẩy một cái, chiếc kẹp mang theo tiền trượt vèo sang quầy thu ngân, hai mắt Hỗ Thược mở to tròn xoe.
Đúng là mới lạ thật đấy.
“Kẹo của cô đây.”
“À, vâng.”
Cầm lấy túi kẹo, cô lại ghé sang quầy bánh ngọt: “Đồng chí ơi, bánh bông lan trứng gà này bán thế nào?”
“Một đồng một cân, kèm một cân phiếu bánh ngọt.”
“Lại còn phải có phiếu bánh ngọt nữa à?”
“Chứ sao nữa?”
Người bán hàng tặng cho Hỗ Thược một cái lườm cháy mặt.
Hỗ Thược hít sâu một hơi, tự nhủ với lòng mình rằng thời buổi này không giống thời hiện đại, không có cái chuyện “khách hàng là thượng đế”, khẩu hiệu treo trên tường bây giờ toàn là “Nghiêm cấm đánh đập khách hàng” thôi đấy.
“Thế loại bánh nào không cần phiếu?”
“Không có loại nào cả.”
“Dùng phiếu lương thực có được không?”
Hỗ Thược hít sâu một hơi rồi hỏi.
“Bánh đào xốp.”
“Lấy cho tôi một cân.”
Giao tiền và phiếu xong, Hỗ Thược lại lượn quanh Hợp tác xã cung tiêu một vòng, phát hiện ra rất nhiều thứ cô đều không mua nổi, không phải vì cô không có tiền mà là vì cô không có tem phiếu.
Cô thở dài một hơi, xách đồ đạc bước ra khỏi Hợp tác xã cung tiêu.
Quãng đường về nhà cô thật sự chẳng muốn cuốc bộ nữa, theo ký ức của nguyên chủ thì đại đội có xe bò đi lại giữa thôn và công xã, cô liền xách đồ đi về phía bãi đỗ xe bò.
Đến nơi, quả nhiên cô nhìn thấy bác Lưu đang đánh xe bò ở đó.
“Bác Lưu ơi bao giờ thì xe chạy thế ạ?”
“Vợ thằng ba nhà họ Hách đấy à, sắp đi rồi đây, cháu tìm chỗ nào ngồi đợi một lát nhé, bác hút nốt điếu thuốc này là chúng ta về đại đội.”
“Vâng ạ.”
Hỗ Thược trèo lên xe bò ngồi. Trong lúc bác Lưu hút thuốc lá lại có thêm mấy người nữa lục tục kéo đến. Trong số đó có một người vừa nhìn thấy bọc đồ trên tay Hỗ Thược thì tròng mắt đã đảo liên hồi.
“Vợ thằng ba nhà họ Hách này, cô mua cái gì đấy?”
“Chẳng mua gì cả.”
“Sao lại không mua gì, tôi ngửi thấy mùi thơm phức rồi này. Đều là người cùng một đại đội cả, cô đừng có bủn xỉn thế chứ, chia cho mọi người mỗi người một ít đi?”
“Thế thím Hoa cũng đem tiền nhà thím ra chia đều cho mọi người mỗi người một ít đi.”
“Dựa vào cái gì chứ? Đó là tiền của nhà tôi!”
“Đúng thế đấy, dựa vào cái gì chứ?”
Hỗ Thược dùng ánh mắt đầy vẻ mỉa mai nhìn bà ta mà hỏi ngược lại.
Mặt thím Hoa lập tức sa sầm xuống, gắt gỏng: “Chẳng trách mẹ chồng cô ghét cay ghét đắng cô, cái ngữ vừa bủn xỉn vừa không biết kính trên nhường dưới như cô thì chẳng ai ưa nổi đâu!”
“Người ghét tôi trên đời này nhiều vô kể, thím tính là cái thá gì chứ.”
Hỗ Thược đâu phải nguyên chủ, đời nào cô chịu uất ức chỉ vì một câu ghét bỏ của người ngoài.
“Cô... đồ không biết xấu hổ!”
“Mặt mũi tôi tự có, cần gì phải xin cái mặt của thím? Chỉ có loại người không có mặt mũi mới đi đòi mặt người khác thôi. Từng này tuổi đầu rồi mà không sợ có ngày bị chết nghẹn vì khẩu nghiệp à.”
“Cô bảo ai không biết xấu hổ hả?”
“Ai lên tiếng thì tôi nói người đó. Đúng là mở rộng tầm mắt thật, thời buổi này người ta nhặt được tiền chứ nhặt được chửi bới như thím thì đây là lần đầu tôi thấy đấy, đúng là cái đồ ngứa đòn.”
“Cái con ranh này, tao đánh chết mày!”
“Có đi nữa không hả, không đi thì cút xuống xe, ồn ào cái nỗi gì!”
Đúng lúc này, bác Lưu quát lên một tiếng lạnh lùng.
Thím Hoa sợ bác Lưu bỏ rơi không chở mình về, bèn trợn mắt lườm Hỗ Thược một cái rồi ngậm miệng lại.
Hỗ Thược nhe răng cười toe toét với bà ta.
Khiến thím Hoa tức đến suýt nữa thì ngã ngửa ra sau.
Hỗ Thược thu lại ánh mắt.
Cô thò tay vào túi xách lấy ra hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, thừa lúc không ai để ý liền nhét tọt vào túi áo của bác Lưu.
Bác Lưu nhận thấy động tác của cô liền thò tay sờ túi áo, sau khi sờ thấy vật bên trong thì ngẩng đầu nhìn Hỗ Thược.
Hỗ Thược chớp chớp mắt tinh nghịch.
Bác Lưu mỉm cười đầy biết ơn với cô, cũng không nói thêm lời nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


