Mặt ba Hách cứng đờ lại.
Không đợi ông ta kịp mở miệng, chú út Hỗ đã tiếp lời: “Chẳng phải là đáng lo sao, người hiểu chuyện thì biết Hách Huyễn rời đi đơn vị ngay trong ngày cưới, còn kẻ không biết thì chẳng rõ sẽ đồn thổi con bé Thược nhà chúng tôi thế nào đâu.
Nào là gà không biết đẻ trứng, đồ tuyệt tự.
Không dám nghĩ đến, nghĩ đến là tôi lại đau lòng.
Bác à, chắc nhà bác không có cùng suy nghĩ với đám người ăn ốc nói mò ngoài kia đâu nhỉ?”
Khóe miệng ba Hách giật giật.
Ông ta cười gượng gạo: “Không đâu, không đâu, thằng ba nó có ở nhà đâu mà sinh con đẻ cái được cơ chứ, chúng tôi đều hiểu cả mà, chẳng ai lấy chuyện này ra bàn tán đâu.”
“Vẫn là bác thông gia hiểu lý lẽ.
Đúng thế đấy, thằng Hách Huyễn nó có ở nhà đâu, đẻ được con thì mới là có vấn đề lớn đấy.
Theo tôi thấy thì vẫn là bác xui tốt số nhất.
Ngày ngày túc trực bên bà xui, đến ngần này tuổi rồi mà vẫn có con muộn, con gái tôi làm gì có cái phúc phận ấy, vớ phải người đàn ông chẳng mấy khi ở nhà, nhưng biết làm sao được, tư tưởng giác ngộ của con bé cao nên thông cảm hết.”
“Con bé Thược nhà mình giác ngộ cao, mấu chốt là người ngoài giác ngộ không cao ấy chứ. Theo em thấy thì lần tới anh hai đi họp ở công xã nhất định phải đề đạt kỹ chuyện này với chủ nhiệm công xã mới được.”
“Ừ, chú út nói chí phải.”
Ba Hách nhìn hai người họ kẻ tung người hứng, sợ ba Hỗ thật sự đem chuyện này đi báo cáo thì cả nhà họ Hách sẽ nổi tiếng khắp công xã mất, bèn vội vàng nói: “Ông thông gia cứ yên tâm, sau này mà có ai dám ăn nói hàm hồ như thế, tôi nhất định không để yên cho họ đâu.
Dẫu sao đây cũng là chuyện trong nhà, đem lên công xã nói thì hơi khó coi.
Thằng ba là quân nhân, chuyện này truyền ra ngoài cũng ảnh hưởng xấu đến nó, hay là thôi đừng nói mấy chuyện này với chủ nhiệm công xã nữa nhé?”
“Ông thông gia nói phải, là tôi nghĩ chưa thấu đáo rồi.”
“Đâu có đâu có, ông suy nghĩ chu toàn lắm. Thôi thì các ông cứ ăn đi, tôi về phòng đây, lát nữa lại sang nói chuyện tiếp với các ông.”
“Hay là ông cũng ngồi xuống ăn một miếng?
Lần đầu tiên chúng tôi tới nhà con gái, con bé Thược làm được hai món ăn, trước giờ chúng ta cũng chưa có dịp ngồi ăn chung bữa cơm nào, hay là ngồi lại trò chuyện đôi câu?”
Ba Hỗ nói câu này là muốn vỗ thẳng vào mặt ba Hách chuyện làm ăn chẳng ra đâu vào đâu, con cái kết hôn tròn một năm trời rồi mà hai bên thông gia chưa từng ngồi ăn chung một bữa cơm, nói gì đến việc bước chân qua cửa nhà họ Hách.
“Thôi thôi, không dám phiền.”
Ba Hách xua tay từ chối, rảo bước vội vã đi vào trong nhà.
Anh cả Hỗ nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất.
Cũng chẳng thèm đè thấp giọng.
Ba Hách nghe rõ mồn một, bước chân chẳng dám khựng lại chút nào mà chuồn thẳng.
Hỗ Thược chứng kiến toàn bộ màn kịch, giơ ngón tay cái về phía ba Hỗ và chú út Hỗ: “Bố, chú út, giờ con mới hiểu vì sao mình lại đanh đá thế này, hóa ra không chỉ nhờ công ông nội dạy dỗ, mà con còn mang gen di truyền của nhà mình nữa.”
Nói xong, ông lại cố ý cất cao giọng: “Hai anh em mình thế là cũng được ăn một bữa cơm ở nhà chồng của con gái rồi, chẳng dễ dàng gì đâu, chờ suốt cả một năm trời, cũng may là mới chỉ có một năm.
Chứ nếu mà phải đợi mười mấy hai mươi năm thì tôi chỉ sợ mình chẳng sống nổi đến ngày đó.”
Chú út Hỗ hiểu ý của ba Hỗ, cũng cao giọng phụ họa: “Chứ còn gì nữa, em thì chẳng sinh được mụn con gái nào, hai nhà chúng ta chỉ có duy nhất đứa con gái này thôi, vốn dĩ trông cậy vào việc con bé Thược đi lấy chồng để em cũng được hưởng chút hiếu kính của con gái.
Ai ngờ đâu hiếu kính chẳng thấy đâu, suýt chút nữa mất đứt cả con bé Thược.”
“Bố, chú út ăn cơm đi, giờ thì ổn rồi, em gái đã ra ở riêng, sau này chúng ta muốn đến lúc nào thì đến, chẳng sợ ai ghét bỏ nữa.”
“Đúng đấy, bố với chú út ăn đi, nào gà nào thịt thế này cả năm con cũng chẳng được ăn một lần, lần này đều là nhờ phúc của em gái cả.”
Mẹ Hách ở trong phòng nghe thấy những lời ong tiếng ve ngoài sân thì tức đến mức đấm thùm thụp xuống giường lò: “Ông nó ơi, ông nghe thấy chưa, ông nghe xem, cái con tiện nhân Hỗ Thược kia đúng là đồ kẻ trộm vơ vét của nhà chồng mang đi.
Tôi vừa vặt lông gà, vừa hầm gà, thế mà nó chỉ thí cho tôi đúng một cái cổ gà.
Đã thế con gà đó vốn dĩ là nó bỏ mặc không thèm ngó ngàng.
Tôi vừa vặt lông, vừa dọn dẹp, lại còn tốn bao nhiêu là muối hột, kết quả nó vừa về đã đòi lại bằng sạch, còn đe dọa nếu không đưa thì nó sẽ thịt luôn hai con gà nữa.
Ông nó ơi sao số tôi khổ thế này cơ chứ.
Hồi trẻ thì chịu ấm ức từ mẹ chồng.
Khó khăn lắm mới hầu hạ tiễn bà già về thế giới bên kia, tưởng đâu được sống những ngày tháng an nhàn, ai ngờ lại rước về một đứa quấy gia bại sản thế này.
Cả cái nhà họ Hỗ kia cũng là một lũ mặt dày vô sỉ.
Ăn uống no say ở nhà mình, lại còn dám nói xéo nói xắt chúng ta.
Đúng là chẳng coi chúng ta ra cái thá gì cả.”
Sắc mặt ba Hách cũng vô cùng khó coi, vừa rồi những lời mỉa mai bóng gió của ba Hỗ và chú út Hỗ làm sao ông ta không hiểu cho được, nhưng ông ta đánh không lại ba Hỗ, đành phải giả ngu giả ngơ coi như không hiểu.
Nghe tiếng ăn uống rôm rả ngoài sân, lại nghe bà vợ già khóc lóc kể lể bên tai, tâm trạng ông ta bực bội vô cùng: “Được rồi bà đừng có gào mồm lên nữa, mau đi lấy lương thực nấu cơm đi.
Người ngoài còn đang ăn uống no say ở nhà mình, cớ sao chủ nhà như chúng ta lại phải chịu đói bụng.”
“Biết rồi, tôi đi lấy lương thực đây.”
Mẹ Hách cũng đói bụng rồi, bèn chống người ngồi dậy mở rương lương thực, múc một muôi ngô xay, mặt mày bí xị bưng ra ngoài phòng, quát to về phía chị dâu cả Hách: “Vợ thằng cả, cái ngữ lười chảy thây kia, giờ là lúc nào rồi mà còn chưa mau đi nấu cơm, sao hả?
Đợi người ta đút tận mồm mới chịu ăn à?”
Chị dâu cả Hách đang nằm ườn trong phòng, nghe thấy tiếng mẹ Hách liền mang vẻ mặt miễn cưỡng bước ra: “Mẹ, nhà này đâu phải chỉ có một mình con là con dâu, em dâu sáu cũng gả về đây được hai ngày rồi, đến lượt thím ấy nấu cơm rồi chứ.”
Ngụy Vinh vì mới cưới, ban đêm bị anh sáu Hách hành hạ đến mệt mỏi, cộng thêm việc phải đi làm công cả buổi chiều nên cả người đang ê ẩm rã rời. Nghe thấy lời chị dâu cả, cô ta đẩy đẩy anh sáu Hách, bất mãn nói: “Anh Diệp, anh nghe xem, chị dâu cả lại bắt nạt em kìa.”
“Để anh ra nói chuyện.”
“Dạ.”
Anh sáu Hách bước ra khỏi phòng, xụ mặt xuống nói: “Chị dâu cả, mẹ bảo chị nấu cơm thì chị đi mà nấu, lôi vợ em vào làm gì, cô ấy đi làm việc cả ngày mệt mỏi lắm rồi.”
Chị dâu cả Hách nghe vậy liền một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng vào mặt anh sáu Hách: “Chú sáu, chú có ý gì đấy?
Vợ chú đi làm việc, thế tôi không phải đi làm chắc?
Vợ chú tiêu tốn bao nhiêu tiền của cái nhà này, bảo cô ta nấu một bữa cơm thì đã làm sao?”
“Chị dâu cả, vợ em không hề tiêu tiền của gia đình.”
“Nhổ vào!
Cái xe đạp kia không phải tiền à, số tiền sính lễ kia không phải tiền à, vì cô ta mà con dâu ba đòi ba trăm sáu mươi tệ kia không phải là tiền chắc?
Tôi thấy vợ chú đúng là đồ rước họa vào nhà, thứ của nợ bòn rút tiền của.
Chú nhìn xem từ lúc cô ta bước chân vào cửa đến giờ, cái nhà này đã phải tốn bao nhiêu tiền rồi.”
“Chị...”
“Đủ rồi!
Chị dâu mày nói đúng đấy, đã gả vào cửa thì phải tuân theo quy củ của nhà họ Hách, sau này vợ mày với chị dâu mày thay phiên nhau nấu cơm, giờ thì gọi vợ mày ra nấu cơm mau lên.”
Mẹ Hách thấy chị dâu cả nói có lý, liền ngắt lời anh sáu Hách, nhét muôi ngô xay vào tay anh ta rồi quay người đi vào phòng.
“Chú sáu à mau bảo vợ chú làm cho nhanh nhẹn lên đấy, cả nhà còn đang đợi cơm đấy nhé.”
Nói dứt lời, chị dâu cả Hách như con gà mái thắng trận, nghênh ngang đi vào phòng. Cuối cùng cô ta cũng có thể nằm khểnh đợi ăn cơm rồi, sướng thật đấy!
Nghe thấy toàn bộ sự việc, anh hai Hỗ nhìn Hỗ Thược với vẻ mặt đầy xót xa: “Em gái, em chịu nhiều uất ức quá rồi.”
Hỗ Thược nở nụ cười: “Không sao đâu anh, em đều bắt bọn họ trả lại gấp bội rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)