“Ông nó ơi, không được chia!”
“Không chia thì bà có bao nhiêu con gà để cho nó giết phá hả?”
Ba Hách không chỉ lo cho mấy con gà, mà ông ta còn lo cho cả tính mạng của bọn họ nữa. Thật ra trong lòng ông ta vẫn tin sái cổ vào những lời của bà đồng Lý, dù sau đó bà đồng Lý có thừa nhận là mình lừa gạt bịp bợm.
Nhưng ông ta lại cho rằng đó là do quỷ dữ quá mạnh nên bà đồng Lý mới phải tìm cớ thoái thác như vậy.
Mọi người chẳng thấy đấy thôi, bọn họ còn chưa bước vào cửa mà bà đồng Lý đã biết họ đến rồi.
Hơn nữa vừa rồi cái điệu bộ ra tay tàn nhẫn khi giết gà của Hỗ Thược, ông ta cứ có cảm giác cô không phải đang cắt tiết gà, mà như thể lúc nào cũng chực cứa cổ bọn họ vậy.
“Nhưng mà phân gia...”
Mẹ Hách không muốn phân gia chút nào.
Phân gia rồi thì cái quyền một tay che trời của bà ta chẳng phải sẽ tan thành mây khói sao?
“Chỉ là tách nó ra ở riêng thôi mà! Hơn nữa, không chia thì bà quản nổi nó chắc? Đừng quên bác sĩ Ngưu đã dặn bà không được tức giận nữa, bằng không đứa bé trong bụng sẽ có chuyện đấy. Bà có nỡ lòng nào không?”
Mẹ Hách ôm bụng lắc đầu lia lịa: “Không được, chia! Hôm nay phải chia nó ra ngay!”
“Thằng cả, mày đi gọi Đại đội trưởng với mấy người bên ban cán bộ sang đây.”
“Vâng, thưa bố.”
Anh cả Hách đến liếc mắt nhìn Hỗ Thược một cái cũng không dám, xoay người cắm đầu chạy ra ngoài.
“Đại Não này, thằng cả nhà ông bảo nhà ông muốn phân gia, chuyện này có thật không đấy?”
Đại đội trưởng và mấy người đến rất nhanh, vừa bước vào cửa đã hỏi ngay Ba Hách xem thực hư thế nào.
Ba Hách thở dài một hơi, bất lực nói: “Thật đấy ạ! Vợ thằng ba cứ nằng nặc đòi phân gia, không chia thì nó làm ầm làm ĩ lên, các bác xem đấy, con gà đang đẻ trứng ngon lành bị nó cứa cổ chết tốt rồi kìa. Giờ mà không đồng ý thì chẳng biết nó còn quậy phá đến mức nào nữa. Thôi thì chia đi! Lòng dạ đã không hướng về nhau rồi, có gượng ép nhét chung một chỗ cũng chẳng có ý nghĩa gì. Bà vợ tôi lại mới mang thai, không chịu nổi uất ức tức giận, ôi...”
Đại đội trưởng cùng mấy vị cán bộ đại đội nghe Ba Hách giải thích xong thì vẻ mặt đầy vẻ không đồng tình, nhìn về phía Hỗ Thược: “Con dâu ba này, cô làm thế là không đúng rồi. Người xưa có câu cha mẹ còn sống thì không chia nhà. Sao cô lại có thể đòi phân gia cơ chứ? Không phân gia là cô vung dao vung vác thế kia à? Cô làm vậy là quá mức bất hiếu rồi đấy! Mau nhận lỗi với bố mẹ cô đi, chuyện này coi như bỏ qua.”
“Ôi chao ôi Không dám đâu, cái thân già này của tôi không dám nhận lời xin lỗi của nó đâu! Nó đánh con bé Thu Nha nhà tôi chỉ còn thoi thóp mỗi nửa hơi thở thôi kìa, nếu các bác bắt nó xin lỗi tôi, thì chẳng biết lúc nào tôi lại bị nó hãm hại mất xác đâu! Bác Đại đội trưởng ơi, trong bụng tôi đang mang đứa con muộn của ông nhà tôi đấy, tôi chưa muốn chết đâu hu hu...”
Mẹ Hách ôm ngực, làm ra vẻ mặt vô cùng sợ hãi.
Điệu bộ này của bà ta khiến Đại đội trưởng cùng mấy người phải nhíu mày, con bé Hỗ Thược này cũng đanh đá, chua ngoa quá mức rồi đấy!
“Hỗ Thược, cô...”
“Không phải các bác đến để bàn chuyện phân gia sao?”
“Cái gì cơ?”
“Không phải đến để chủ trì việc phân gia à? Bắt đầu đi thôi chứ.”
Đại đội trưởng nhìn thấy thái độ này của cô thì sa sầm nét mặt xuống, đập bàn nói: “Ông Hỗ Thừa Phong dạy dỗ con gái kiểu đấy à? Quá là vô phép tắc! Đánh em chồng, bất hiếu với mẹ chồng, lại còn ép phân gia!”
“Bố cháu chính vì dạy dỗ cháu quá tốt nên cháu mới nín nhịn cái nhà họ Hách này suốt cả một năm trời đấy! Chứ chỉ cần dạy không tốt một tí thôi, thì cái lúc Hách Huyễn còn chưa kịp qua đêm tân hôn đã bỏ đi biền biệt, đến một mẩu tin tức cũng chẳng thèm gửi về, cháu đã phải quậy cho cái nhà họ Hách này gà chó không yên rồi!”
Hỗ Thược chẳng thèm bận tâm người khác nói gì về mình, dù sao cô với bọn họ cũng chẳng có ân tình thân thích gì. Trước kia nguyên chủ nhẫn nhịn chịu nhục, chịu thiệt thòi đủ điều cũng có thấy ai mở mồm nói đỡ cho cô ấy câu nào đâu.
Đã như thế thì việc quái gì phải quan tâm!
“Cô... Hách Huyễn nó là vì tổ chức, vì nhân dân, cô phải biết thông cảm thấu hiểu cho nó chứ, sao cô có thể vì thế mà sinh lòng oán trách được? Giác ngộ tư tưởng của cô quá thấp kém rồi!”
“Vì tổ chức, vì nhân dân mà bỏ mặc vợ con ở nhà, thế thì đừng có cưới vợ làm gì!”
Trên sàn đấu võ, những đối thủ cao hơn cô, vạm vỡ hơn cô bao nhiêu cô còn đánh bại được, huống chi là một lão đại đội trưởng chỉ biết đập bàn trợn mắt thế này.
“Cô... Được thôi! Phân gia chứ gì, chúng tôi sẽ giúp chủ trì! Bố Hách Huyễn, ông nói đi, cái nhà này định chia thế nào?”
Đại đội trưởng bị Hỗ Thược làm cho mất hết thể diện nên cũng chẳng buồn can thiệp nữa, quay sang hỏi thẳng Ba Hách.
“Khụ... Nhà cửa trong nhà chỉ có ngần này, nó cứ ở gian phòng cũ của nó là được. Nhà bếp thì chỉ có mỗi một cái, muốn dùng thì thay phiên nhau mà dùng, không muốn dùng thì tự mình dựng bếp lò mà nấu nướng. Chúng tôi không có phiếu công nghiệp, không mua nổi nồi niêu xoong chảo mới đâu, cái đó nó phải tự nghĩ cách. Bát đũa các thứ thì chia cho nó mấy cái nó hay dùng hằng ngày. Gà thì vốn có năm con, nó vừa giết mất một con rồi, tôi cũng không để nó chịu thiệt, con gà nó vừa giết đó cứ chia cho nó đi. Lương thực trong nhà cũng chẳng còn nhiều, chia cho nó một trăm cân. Chỉ có bấy nhiêu thôi.”
Đại đội trưởng gật gật đầu: “Nghe qua thì cũng coi như hợp lý, nếu đã như thế thì tôi sẽ viết giấy.”
“Khoan đã!”
“Con dâu ba, cô lại muốn giở trò gì nữa đây?”
“Làm gì à? Đương nhiên là chia tiền rồi! Hách Huyễn mỗi tháng gửi về sáu mươi đồng tiền trợ cấp, sao bố không nhắc tới một chữ nào thế?”
“Đó là tiền thằng ba gửi về cho chúng tao dưỡng già, chia cái nỗi gì! Muốn tiền thì đợi tao chết đi rồi hẵng nói!”
Mẹ Hách vừa nghe Hỗ Thược đòi chia tiền là lập tức giãy nảy lên không chịu.
“Bố mẹ đây là nhất quyết không muốn đưa chứ gì?”
Hỗ Thược đưa mắt nhìn Ba Hách và mẹ Hách rồi lạnh lùng hỏi.
“Khụ... Con dâu ba à mẹ con nói không đúng đâu, không phải là không muốn chia, mà là tiền tiêu hết sạch sành sanh rồi. Con cũng biết đấy, nào là dựng nhà mới, nào là cưới vợ cho mấy đứa kia. Trong nhà thực sự không còn đồng nào cả.”
Hỗ Thược cười khẩy một tiếng, xắn tay áo lên, chẳng thèm nhiều lời đôi co, một tay xách cây rìu dựng ở góc tường, sải bước dài đùng đùng đi thẳng về phía phòng của mẹ Hách.
Mẹ Hách thấy vậy thì tròng mắt như muốn nứt toác ra.
“Hỗ Thược, mày muốn làm cái gì đấy hả? Thằng cả, thằng sáu, thằng bảy mau cản nó lại cho tao!”
“Làm gì à? Đã bố mẹ bảo không còn tiền, vậy thì con tự mình đi tìm tiền! Đến lúc tìm được bao nhiêu thì là của con bấy nhiêu, không tìm thấy thì coi như con vô dụng!”
“Cô đứng lại đó!”
Hỗ Thược dừng bước, quay lại nhìn Ba Hách với vẻ mặt đầy mỉa mai: “Sao thế? Bố đột nhiên lại nhớ ra là trong nhà vẫn còn tiền rồi à?”
Ba Hách bị mỉa mai đến đỏ bừng cả mặt.
Nhưng ông ta cũng không dám để cô tự tiện vào lục lọi.
Bằng không số tiền đó sợ rằng sẽ chui hết vào túi cô mất.
“Phải, tôi nhớ ra rồi, có tiền, tôi bảo mẹ cô đi lấy ngay đây.”
“Khoan hãy vội lấy! Hách Huyễn mỗi tháng gửi về sáu mươi đồng, chúng con kết hôn được một năm một tháng rồi, cộng lại là bảy trăm tám mươi đồng, bố đưa bảy trăm tám mươi đồng cho con!”
“Bảy trăm tám mươi đồng á? Sao mày không đi cướp luôn đi! Không có! Không có đâu!”
Mẹ Hách vừa nghe thấy con số bảy trăm tám mươi đồng liền giãy nảy lên từ chối ngay tức khắc.
Hỗ Thược cũng chẳng buồn phí lời với bà ta, trực tiếp xách rìu định sấn sổ bước vào phòng.
“Cản nó lại mau! Con dâu ba, cô đợi đã! Bảy trăm tám mươi đồng thì thực sự không có đâu, tiền trợ cấp của Hách Huyễn có một phần của cô, nhưng cũng có một phần của tôi và mẹ cô nữa, không thể đưa hết cho cô được!”
“Vậy thì cứ theo tiêu chuẩn tiền dưỡng già hiện tại mà trừ đi! Trừ đi khoản tiền phải phụng dưỡng tuổi già, còn lại bao nhiêu đưa hết cho con! Bố cũng đừng có bảo là không được nhé! Cái tuổi này của bố, còn chưa đến lúc phải dưỡng già đâu! Con đồng ý cho, đấy là con có hiếu đấy! Bố mà không đồng ý, con trực tiếp vào tự mình lấy, con lấy không hết thì ngày mai con dẫn mấy anh em trai nhà con sang lấy hộ, tóm lại số tiền này con nhất định phải cầm chắc trong tay!”
“Cô... Được rồi, cứ làm theo lời cô nói đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



