Mẹ Hách xách con gà rừng đi thẳng vào bếp.
Hỗ Thược thảnh thơi nằm đung đưa trên chiếc ghế bập bênh ngoài sân, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã tự tại. Thấy ống khói nhà bếp bắt đầu bốc khói nghi ngút, cô liền cất giọng gọi với vào trong: “Mẹ ơi, gà để nguyên con hầm mới ngon ngọt đấy nhé!”
Mẹ Hách vốn định chặt nhỏ con gà ra để lát nữa cả nhà cùng được chia nhau một ít. Cho dù không chia cho cả nhà thì bản thân bà ta cũng có thể lén lút ăn vụng vài miếng.
Ai ngờ con ranh Hỗ Thược này lại khôn ranh như ma cà rồng thế này.
Bà ta nghiến răng nghiến lợi đáp một tiếng: “Biết rồi!”
Vì một cái cổ gà, mẹ Hách vừa phải đun nước sôi vặt lông gà, lại vừa phải mổ gà dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ, sau đó ném nguyên cả con gà vào nồi to nổi lửa hầm kỹ.
Hỗ Thược cứ ngồi chồm hỗm ở đó nhìn chằm chằm.
Nhìn đến mức mẹ Hách tức nghẹn ứ nơi lồng ngực, ở trong bếp cứ lẩm bẩm oán trách không ngừng: “Người ta làm mẹ chồng, tôi cũng làm mẹ chồng. Mẹ chồng nhà người ta suốt ngày đè đầu cưỡi cổ con dâu như nắm gà con trong lòng bàn tay. Đến lượt tôi thì đảo lộn hết cả tùng phèo! Số tôi sao mà khổ thế này không biết! Hồi trẻ thì bị mẹ chồng đày đọa hành hạ, đến lúc già rồi, già cả rồi lại còn bị con dâu bắt nạt đè đầu cưỡi cổ! Sao số tôi lại hẩm hiu cay đắng thế này cơ chứ!”
Hỗ Thược nghe thấy những lời lải nhải chẳng khác nào mấy bà góa phụ oán phụ chốn thâm cung thì khẽ nhíu mày: “Mẹ à mẹ bớt lẩm bẩm lại đi! Mẹ đâu phải chỉ có mỗi mình con là con dâu đâu chứ? Ở chỗ con mẹ không ra oai được thì đã làm sao? Trước mặt mấy cô con dâu khác mẹ cứ ra oai thỏa thích là được rồi còn gì! Mẹ ngẫm lại mà xem, chỉ có một cô con dâu không quản nổi khổ hơn, hay là tất cả con dâu đều không quản nổi thì khổ hơn?”
“Đương nhiên là tất cả con dâu đều không quản nổi thì khổ hơn rồi!”
“Thế chẳng phải đúng rồi sao! Tục ngữ có câu nói rất hay, nắm cát nào không giữ được thì tung hê nó đi! Con dâu nào không trị nổi thì quay sang tìm đứa nào dễ trị mà nắn gân, việc gì cứ phải đâm đầu vào một thân cây gai góc như con để rồi tự treo cổ chết chứ? Mẹ thì bực bội khó chịu, con thì thoải mái thảnh thơi, chẳng bõ công chút nào, không bõ tí nào đâu!”
Mẹ Hách nhẩm đi nhẩm lại những lời Hỗ Thược vừa nói trong đầu, càng ngẫm lại càng thấy có lý thật! Đúng thế, con bé Hỗ Thược này vốn dĩ là một cái gai nhọn hoắt, nếu bà ta cứ khăng khăng đối đầu sống chết với nó, lỡ như mấy đứa con dâu khác cũng thừa cơ hội đó mà vùng lên tạo phản thì sao?
Lúc đấy bà ta làm sao giữ vững được vị trí chủ nhân của cái nhà này... à không, làm vợ của chủ gia đình được nữa chứ?
Hỗ Thược thấy mẹ Hách sắp sửa bị mình tẩy não thành công, vì chuỗi ngày tháng thanh tịnh sau này của bản thân, cô liền bồi thêm một mồi lửa nữa: “Mẹ nhìn xem nhé, mẹ không kiếm chuyện gây sự với con thì mẹ còn được húp một bát canh gà với cái cổ gà để tẩm bổ. Còn nếu mẹ kiếm chuyện với con thì mẹ chỉ rước thêm một bụng tức vào người mà thôi! Giữa cổ gà với cục tức, cái nào tốt hơn hả mẹ?”
“Đương nhiên là cổ gà tốt hơn rồi!”
“Thế chẳng phải chuẩn quá rồi sao! Mẹ mau hầm gà cho nhanh đi, con đói meo mốc meo cả ruột rồi đây này!”
Mẹ Hách còn chưa kịp nghĩ thông suốt mọi chuyện, vừa nghe thấy cô giục đói bụng thì đã theo phản xạ vội vàng vâng một tiếng. Đáp xong bà ta mới sực nhận ra có gì đó sai sai: Sao mình lại ngoan ngoãn nghe lời con ranh này thế nhỉ? Thế này có đúng không vậy trời?
“Thơm quá đi mất! Con ngửi thấy mùi thịt gà thơm nức mũi này, mẹ ở nhà hầm gà đấy à? Tuyệt vời quá! Con thèm rỏ cả dãi ra rồi đây này!”
Anh cả Hách vừa bước chân vào cổng nhà đã ngửi thấy mùi thịt gà thơm lừng ngào ngạt, vừa hít hà vừa phấn khởi nói to.
“Nhìn cái bộ dạng thèm thuồng của mày kìa! Hôm qua chẳng phải vừa mới được ăn thịt đó sao, hôm nay lại bắt đầu nhòm ngó rồi! Mẹ mày hầm gà là để tự tẩm bổ cho cơ thể bà ấy đấy, mấy đứa chúng mày đừng có mà tơ tưởng!” Bố Hách từ tốn lên tiếng dập tắt hy vọng.
“Bố ơi, tí thịt hôm qua thì bõ bèn gì chứ! Đây là thịt gà nguyên con cơ mà! Con không ăn thịt gà cũng được, cho con húp miếng canh gà thôi là thỏa mãn rồi!”
“Về hết rồi à? Ăn cơm!”
Mẹ Hách nhìn thấy cả nhà lục tục kéo nhau về, liền mặt không cảm xúc cất tiếng gọi.
Cơm nước được dọn lên bàn.
Ngụy Vinh là dâu mới vừa bước chân về nhà chồng, lại thêm cô ta tự cho rằng nhờ phúc khí của mình mang lại nên mẹ Hách ngần này tuổi đầu mới có thai được, nghe thấy mẹ Hách bảo không có thịt gà thì mặt mày xầm xì khó chịu lên tiếng: “Mẹ à, mẹ làm thế là không được đâu nhé! Chúng con rõ ràng đều ngửi thấy mùi thịt gà thơm nức mũi, hơn nữa trong bát của mẹ cũng có cả thịt gà kia kìa! Sao mẹ lại có thể mở mồm bảo không có được chứ? Mẹ làm thế này là quá mức thiên vị rồi đấy!”
“Chát!” Mẹ Hách đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Tao đã bảo không có là không có! Đứa nào muốn ăn thịt gà thì tự vác xác lên núi mà săn!”
Ngụy Vinh bĩu môi lẩm bẩm: “Con làm gì có cái bản lĩnh ấy chứ!”
“Không có bản lĩnh thì ngậm cái mồm mày lại cho tao!”
Ngụy Vinh trong lòng không phục, liền ngẩng cao cổ cãi lại: “Rõ ràng là do mẹ thiên vị, có thịt gà giấu đi ăn một mình không chia cho chúng con, lại còn cấm không cho con nói nữa à? Mẹ không được làm người vô lương tâm như thế đâu nhé!”
“Tao vô lương tâm á? Con dâu sáu, hôm nay mày mà không nói rõ ràng rành mạch ra xem tao vô lương tâm ở chỗ nào, thì mày cuốn gói cút xéo về nhà mẹ đẻ của mày ngay lập tức! Nhà họ Hách này không chứa chấp cái loại đàn bà làm xáo xào gia đạo!”
“Mẹ ơi, mẹ đừng nóng giận, vợ con cô ấy không có ý đó đâu, cô ấy chỉ là...”
“Mày câm mồm lại cho tao! Cái thứ chim hỷ thước đuôi dài, cưới vợ vào là quên ngay mẹ đẻ! Bà đây nếu biết trước mày là cái thứ sói mắt trắng ăn cháo đá bát như thế này thì thà để mày ế vợ cả đời tao cũng không thèm cưới vợ cho mày! Mày mà còn dám ho he nửa lời thì cũng cút xéo ra khỏi cái nhà này luôn đi! Con dâu sáu, mày nói đi! Không nói ra ngô ra khoai được thì mày cút về nhà mẹ đẻ, trả lại toàn bộ tiền sính lễ của nhà tao đây! Cái loại con dâu như mày tao không thèm rước!”
Hách Diệp thấy mẹ mình thật sự nổi trận lôi đình thì vội vàng kéo kéo tay áo Ngụy Vinh, ra hiệu bảo cô ta mau nhận lỗi nhún nhường một câu, bằng không thì có khi bị tống cổ ra khỏi cửa thật đấy.
Ngụy Vinh vốn dĩ chẳng phải là hạng người chịu nhịn nhục.
Cô ta hất mạnh tay Hách Diệp ra rồi nói: “Nói thì nói! Mẹ ơi, mẹ có thể mang thai được đều là nhờ phúc khí do con mang lại cho cái nhà này đấy! Nếu không phải con gả vào đây thì làm sao mẹ có thể mang thai được chứ? Đáng lẽ mẹ phải cảm ơn con mới phải phép! Đừng nói là một con gà, cho dù là mười con gà thì con cũng xứng đáng được ăn! Nếu mẹ không cho con ăn thì con sẽ cuốn gói về nhà mẹ đẻ! Đứa bé trong bụng mẹ là do con mang lại, nếu con mà về nhà mẹ đẻ rồi lỡ như đứa bé trong bụng mẹ có mệnh hệ gì...”
“Bốp!”
“Cái đồ sao chổi xúi quẩy này! Con của bà đây thì liên quan cái đếch gì đến mày hả? Lại còn dám bảo là do mày mang lại! Cái mặt mày cũng dày thật đấy, dám mở mồm rủa xả con trai của tao! Tao đánh chết cái đồ sao chổi nhà mày! Ngay từ hôm qua tao đã nhìn ra mày chẳng phải cái thứ tốt đẹp gì rồi! Tao mang thai mà cái mặt mày xầm xì dài thượt ra như mặt lừa! Tao còn chưa cần đến cái thân mày phải nuôi nấng ngày nào đâu mà mày đã dám bày cái bộ mặt đưa đám đó ra với tao rồi! Thằng sáu, mau đưa cái thứ đàn bà xáo xào gia đạo này trả về nhà mẹ đẻ nó ngay cho tao! Bảo cái nhà họ Ngụy kia dạy dỗ lại cho đàng hoàng! Dạy dỗ tốt thì tao còn nhận lại đứa con dâu này, còn dạy không xong thì cứ để nó ở lì bên nhà họ Ngụy luôn đi! Bà đây không có thứ con dâu như nó!”
Mẹ Hách ngoài việc chịu lép vế trước mỗi Hỗ Thược ra thì từ trước đến nay đã bao giờ chịu thiệt thòi trước ai đâu. Ngay cả Hỗ Thược cũng là do bị bà ta đày đọa suốt một năm trời mới bộc phát vùng lên, một đứa con dâu mới chân ướt chân ráo bước vào cửa mà đã đòi trèo lên đầu lên cổ bà ta ngồi à? Mơ mộng hão huyền!
Sắc mặt Hách Diệp trắng bệch như tờ giấy, vội vàng kéo Ngụy Vinh quỳ sụp xuống đất van xin rối rít: “Mẹ ơi, vợ con cô ấy chỉ là nhất thời hồ đồ ăn nói bậy bạ thôi, cô ấy không có ý đó đâu ạ! Xin mẹ đừng đuổi cô ấy đi mà! Vợ ơi, em mau xin lỗi mẹ đi!”
Ngụy Vinh trong lòng không muốn chút nào.
Nhưng nghĩ đến việc mình vừa mới gả về nhà chồng được đúng một ngày đã bị tống cổ về nhà mẹ đẻ thì người mất hết thể diện chắc chắn sẽ là chính bản thân mình. Cô ta đành phải nuốt cục tức vào trong, lí nhí xin lỗi: “Mẹ ơi, con ngủ không ngon giấc nên đầu óc lú lẫn ăn nói bậy bạ, mẹ đừng chấp nhặt với con nhé.”
“Muộn rồi! Bà đây sống nửa đời người rồi chưa từng phải chịu cục tức của đứa nào bao giờ cả! Mày muốn trèo lên đầu lên cổ tao ngồi à? Mày nằm mơ đi! Thằng sáu, còn không mau tống cổ nó đi cho tao! Còn lề mề nữa thì mày cũng cút xéo theo nó luôn!”
“Mẹ ơi, chúng con thật sự biết sai rồi, xin mẹ tha thứ cho chúng con lần này thôi ạ!” Hách Diệp khóc lóc cầu xin.
“Mẹ ơi, con sai rồi! Mẹ đừng đuổi con về nhà mẹ đẻ mà, trong rương của con còn có nửa cân đường đỏ, con xin biếu mẹ để tạ lỗi, xin mẹ tha thứ cho con lần này thôi ạ!”
Mẹ Hách nghe thấy có nửa cân đường đỏ thì sắc mặt mới dịu đi được đôi chút, nhưng cũng chỉ một chút xíu mà thôi. Bà ta lạnh lùng quát lên: “Thế còn không mau đi lấy ra đây! Cái nhà này tuyệt đối không cho phép ai có thói giấu giếm của riêng!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


