“Ting! Sinh năm, bé gái, tùy chỉnh thành công.”
Hỗ Thược nghe thấy lời của Tiểu Cường, trên mặt liền nở nụ cười rạng rỡ. Dù đã một tháng trôi qua, cô vẫn chưa rõ cái hệ thống sinh con này rốt cuộc sẽ phát cho mình những phần thưởng gì.
Nhưng mà hả giận thật đấy.
“Ăn ngon không?”
Tuy làm theo hình dáng kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, nhưng thuốc rốt cuộc vẫn là thuốc, vừa vào miệng đã tan ngay, người kia còn chưa kịp nếm ra mùi vị gì thì đã trôi tuột mất rồi. Cô ta chép chép miệng, ngập ngừng bảo: “Cũng khá ngọt.”
Hỗ Thược cười càng tươi hơn: “Ngọt là tốt rồi.”
“Hừ, đừng tưởng cô cho tôi kẹo là tôi sẽ tha thứ cho cô nhé. Cô quá đáng lắm đấy, cả bàn người ta ngồi ăn mà cô thò một đũa xuống là mất nửa đĩa, bắt tôi ăn cái gì nữa.”
“Tôi tên là Hách Tiên, không phải Hách Lo Chuyện Bao Đồng!”
“Biết rồi, biết rồi, mau ăn thức ăn đi.”
Một bữa tiệc rượu Hỗ Thược ăn đến mức bụng căng tròn. Những người khác lần lượt giải tán, để lại một bãi chiến trường bừa bộn khắp sân. Cô đi bách bộ trong sân một lát rồi thản nhiên đi thẳng vào phòng.
Mẹ Hách nhìn bộ dạng đó của cô mà tức đến mức nhảy dựng lên giữa sân.
“Nhìn xem, nhìn xem cái đồ lười chảy thây này kìa! Việc nhà mình tổ chức mà nó nhảy tót lên bàn ngồi từ sớm, ăn xong thì dọn dẹp một chút đi chứ, đằng này lại chui tọt vào phòng ngủ. Tôi đã tạo cái nghiệp gì thế này không biết! Rước về một con dâu lười như hủi!”
Trong phòng, cô dâu mới Ngụy Vinh nghe thấy tiếng gào khóc chửi rủa của mẹ Hách thì nhíu mày, quay sang nói với Hách Diệp đang say rượu nằm ngáy khò khò trên giường sưởi: “Anh Diệp, mẹ đang mắng ai thế?”
“Chị dâu ba đấy. Vợ à, mặc kệ họ đi, mệt cả ngày rồi, nằm xuống ngủ một lát đi. Chị dâu ba vì chuyện anh ba không có nhà nên mới bất mãn với cả nhà đấy. Ngày thường em đừng có trêu chọc chị ấy, chị ấy không thèm nói lý lẽ đâu. Đợt trước suýt nữa còn tát nát mặt con bé út đấy. Đầu óc chị ấy hơi có vấn đề, bị điên điên rồi.”
Hách Diệp thật sự cảm thấy đầu óc Hỗ Thược không bình thường. Người bình thường làm sao có thể nói ra chuyện cắm sừng anh ba mình cơ chứ.
Ngụy Vinh nhíu mày: “Em nghe ý của mẹ thì hình như chuyện đám cưới của chúng mình, chị dâu ba đến một ngón tay cũng không thèm động vào giúp đỡ à?”
“Ừ.”
Chân mày Ngụy Vinh càng nhíu chặt hơn.
Cô ta biết điều kiện nhà họ Hách rất khá, cũng biết Hách Diệp không phải là đứa con được cưng chiều nhất, thế nên cô ta mới bảo bố mẹ đẻ chuẩn bị cho mình của hồi môn thật đầy đủ, mục đích là để khi bước chân vào cửa có thể đè đầu cưỡi cổ hai bà chị dâu.
Nhưng Hỗ Thược lại như thế này...
Cô ta siết chặt nắm tay.
Bụng thầm hạ quyết tâm lát nữa gặp mặt nhất định phải lên lớp dạy bảo chị ta một trận ra trò.
Hỗ Thược chẳng hề hay biết có kẻ đang mơ mộng hão huyền.
Ăn no uống say là chỉ muốn đi gặp Chu Công.
Cô nằm trên giường sưởi ngủ một mạch tới tận lúc trời nhá nhem tối mới vươn vai thức dậy, xoa xoa cái bụng hơi đói, rời giường bước ra ngoài. Lúc này chị dâu cả Hách đang bưng thức ăn từ trong bếp ra.
Hỗ Thược cười nói: “Đúng là tới sớm không bằng tới đúng lúc, chị dâu cả vất vả rồi nhé.”
Chị dâu cả Hách không thốt nên lời.
Cô ta cảm thấy số phận mình đúng là còn khổ hơn cả chị dâu Tường Lâm. Cả nhà có ba cô con dâu, thế mà chỉ có mỗi mình cô ta phải bận rộn tất bật ra vào phục dịch.
“Còn biết đường chui ra đấy à, sao không ngủ chết luôn đi cho rồi!” Mẹ Hách vừa nhìn thấy Hỗ Thược là lại tức nghẹn một bụng.
“Thế thì chắc chắn không được rồi, con còn trẻ trung phơi phới thế này cơ mà. Mẹ nên quan tâm đến bản thân mình trước đi thì hơn. Ăn cơm thôi, ăn xong con có chuyện muốn nói đấy.”
“Mày lại muốn làm cái trò gì nữa?”
Dự cảm chẳng lành trước đó của mẹ Hách lại trỗi dậy, bà ta cảnh giác hỏi dồn.
“Lát nữa là biết ngay thôi.”
Ngụy Vinh vẫn luôn nhìn chằm chằm dò xét Hỗ Thược.
Sau một tháng ăn ngon ngủ kỹ, lại ít phải vận động, Hỗ Thược sớm đã không còn là cái đứa gầy trơ xương, da mặt thô ráp hơn cả những gã đàn ông thô kệch nhất trong đại đội sản xuất như trước kia nữa.
Cô của hiện tại dáng người không béo không gầy vừa vặn hoàn hảo, da trắng mặt xinh, chân dài miên man.
Ngồi ở chỗ nào là sáng bừng chỗ đó, chiếm trọn vị trí trung tâm.
Ngụy Vinh mím chặt môi.
Bà chị dâu ba này dung mạo đẹp hơn cô ta không chỉ một hai bậc. Trong lòng cô ta lập tức dâng lên nỗi khó chịu khôn nguôi, ở đại đội của mình cô ta vốn là người có nhan sắc nổi bật có tiếng, thế mà đứng trước mặt Hỗ Thược thì chẳng khác nào một con vịt xấu xí.
Hỗ Thược dĩ nhiên nhận ra ánh mắt soi mói của cô ta, nhưng lười thèm để ý, chỉ cúi đầu ăn cơm.
“Mày là heo đầu thai à mà ăn lắm thế!”
Mẹ Hách nhìn thoáng cái cô đã nuốt trọn hai cái bánh bao ngô thì xót cả ruột.
Suốt ngày chẳng làm cái việc gì nên hồn, thế mà ăn thì khỏe như voi.
“Hách Huyễn chết rồi à?”
“Câm mồm! Thằng ba nhà tao đang sống sờ sờ khỏe mạnh ra đấy! Mày mà còn dám rủa thằng ba thì cút xéo về nhà mẹ đẻ của mày ngay!”
“Nếu anh ấy vẫn sống sờ sờ khỏe mạnh thì mẹ bớt mở mồm lại đi. Hách Huyễn mỗi tháng gửi về bao nhiêu tiền phụ cấp, nếu như đến một cô vợ mà còn nuôi không nổi thì chi bằng về quê cày ruộng cho xong.”
“Mày...”
“Ăn cơm!” Bố Hách lạnh lùng quát lên một tiếng.
Hỗ Thược đặt đũa xuống, tao nhã lau miệng rồi nói: “Ăn no rồi, giờ đến lúc nói chuyện chính sự.”
Cả nhà họ Hách đồng loạt quay sang nhìn cô.
Chị dâu cả Hách thì mặt mày hớn hở đầy phấn khích: Tới rồi, tới rồi, cuối cùng cũng chịu nói rồi!
“Mày lại muốn giở trò gì nữa?”
“Làm gì à? Đương nhiên là nói về sự thiên vị của bố mẹ rồi. Hồi con kết hôn, bố mẹ chỉ cho sính lễ có sáu mươi tám đồng, sao đến lượt chú sáu thì vừa có tiền mặt lại vừa có cả xe đạp thế kia?”
Ngụy Vinh thấy cô chĩa mũi dùi vào mình thì vội nói: “Chị dâu ba, chiếc xe đạp kia không phải là sính lễ đâu, đó là của hồi môn của em đấy.”
“Của hồi môn à? Lời này cô có dám đứng trước mặt các chị dâu và chị em gái ruột của cô để nói không? Cô mà dám thì ngay ngày mai tôi sẽ đến tận nhà mẹ đẻ, nhà chồng của họ để tuyên truyền thật nhiệt tình giúp cô, rằng nhà họ Ngụy gả con gái cho hồi môn cả một chiếc xe đạp! Để những người đã gả đi phải mau mau về đòi bù cho bằng được! Còn những người chưa gả thì nhà chồng tương lai cũng phải bàn bạc lại cho kỹ càng nhé! Con gái gả đi mà còn được hồi môn xe đạp, thì con dâu rước về chắc chắn phải được nhiều hơn thế chứ!”
Hỗ Thược đời nào tin mấy lời xảo biện của cô ta.
“Chị... chị không được đi tìm họ!”
Lời Ngụy Vinh vừa nói chỉ là cái cớ để lừa gạt hai người chị dâu nhà họ Hách mà thôi. Chuyện này cô ta cũng đã bàn bạc với gia đình, bố mẹ cô ta không có ý kiến gì, nhưng nếu rêu rao đến tận đại đội của các chị dâu thì mọi chuyện sẽ vỡ lở to chuyện mất.
“Hừ! Bố mẹ, hai người tính sao đây? Nếu bố mẹ nhất quyết muốn thiên vị lộ liễu như thế thì chia gia tài đi. Còn nếu không chịu chia nhà, thì từ nay về sau tiền phụ cấp của Hách Huyễn bắt buộc phải giao hết cho con, bằng không thì đừng có trách con làm ầm lên đấy!”
“Mày...”
“Nói đi, muốn con làm loạn lên hay là bố mẹ tự giác bù sính lễ cho con?”
“Đúng đấy bố mẹ à, bố mẹ làm thế này quá thiên vị rồi! Đều là con dâu cả, cớ sao em dâu sáu thì vừa có tiền vừa có xe đạp, còn bọn con rẻ rúng lắm sao?” Chị dâu cả Hách lập tức hùa theo.
“Chị có rẻ rúng hay không thì tôi không biết, nhưng tôi thì đắt giá lắm đấy. Bố mẹ, hai người nói xem thế nào?”
“Mày muốn bao nhiêu?”
Bố Hách đau đầu nhức óc. Ban đầu ông ta đã bảo chuyện này không giấu được đâu, người ta có phải kẻ ngốc đâu, thế mà bà già này cứ khăng khăng bảo Hỗ Thược là con ngốc. Giờ thì hay rồi, người ta làm loạn lên rồi đấy.
“Ba trăm sáu mươi đồng.”
“Ba trăm sáu mươi đồng?! Sao mày không đi cướp luôn đi!” Mẹ Hách gào tướng lên.
“Con chẳng phải đang cướp đây sao? Không đưa tiền cho con thì tiền phụ cấp của Hách Huyễn một là đưa thẳng cho con, hai là để Hách Huyễn phục viên về quê cày ruộng!”
“Mày...”
“Đưa cho nó!”
Bố Hách nhìn thấy vẻ tàn nhẫn trong mắt Hỗ Thược thì biết tỏng cô không hề nói đùa. Nếu không đưa, cô ta thật sự sẽ quậy cho cái nhà này tan nát, bắt thằng ba phải giải ngũ về quê. Dù sao thì ông nội Hỗ ở bên kia cũng có chút uy quyền và thế lực.
“Ông nó à?”
“Đưa cho nó! Hay là bà tiếc tiền phụ cấp của thằng ba, hay muốn thằng ba giải ngũ về quê hả?”
Mẹ Hách câm nín, không dám cãi thêm nửa lời, đành hậm hực đi lấy tiền.
Chị dâu cả Hách thấy Hỗ Thược không nhắc tới phần của mình thì vội vàng lên tiếng: “Mẹ, còn con nữa! Con không đòi nhiều như thím ba đâu, mẹ chỉ cần đưa cho con một nửa chỗ đó là được rồi!”
“Mày có giỏi thì xẻo thịt bà già này đem đi bán mà lấy tiền!”
Mẹ Hách mặt mày xầm xì đưa tiền cho Hỗ Thược. Hỗ Thược đếm đếm lại cho đủ rồi nhét tọt vào túi áo, cười tươi rói nói: “Mẹ à, lần sau nếu có thiên vị thì tự giác một chút nhé.”
“Mày...”
“Mẹ ơi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)