[Bối cảnh giả tưởng! Giả tưởng!! Hoàn toàn giả tưởng!!! Chuyện quan trọng phải nhắc lại ba lần.]
[Nơi gửi tạm não]
Năm 1967 tỉnh Hắc Long Giang, công xã Khiên Ngưu, đại đội Loa Kèn.
Tại một căn “biệt phủ” nửa gạch nửa bùn.
“Rầm rầm rầm.”
“Vợ thằng ba đâu, mặt trời chiếu đến mông rồi mà mày còn chưa chịu dậy, mày muốn bỏ đói cả cái nhà này chết đấy à? Cái nhà này đúng là xúi quẩy tám đời mới rước về thứ của nợ lười biếng như mày!”
Bên trong gian phòng. Trên chiếc giường sưởi rộng tới hai mét.
Một người có chiều cao áng chừng một mét bảy nhưng cân nặng không quá bốn mươi lăm cân đang nhíu chặt mày lật người lại.
Cô là một huấn luyện viên võ thuật.
Hôm qua trường có giải đấu mãi tới tận khuya cô mới về đến nhà, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
Chẳng biết nhà hàng xóm nào rước bà mẹ già ở quê lên chơi mà sáng sớm tinh mơ đã gây ô nhiễm tiếng ồn, đúng là chẳng có chút ý thức cộng đồng nào cả.
“Rầm rầm rầm.”
“Vợ thằng ba cái đồ gà mái không biết đẻ trứng lười thối thây kia! Mày gả vào nhà tao một năm trời rồi mà một quả trứng cũng chẳng buồn đẻ, suốt ngày chỉ biết ăn bám! Ngày mai tao sẽ bảo thằng cả viết thư cho thằng ba. Bảo nó bỏ cái thứ như mày đi!”
Hỗ Thược thật sự phiền đến mức chịu không nổi nữa, cô bật dậy như một chiếc lò xo nhắm thẳng về phía cánh cửa gầm lên: “Gõ gõ gõ, gõ cái chân vòng kiềng nhà bà ấy à! Sáng sớm ngày ra cố tình gào to để khoe cái họng bà to đấy phải không? Còn dám kêu gào như ma quỷ nữa, có tin bà đây đập vỡ đầu bà ra không hả!”
Không gian bỗng chốc yên tĩnh.
Hỗ Thược thở hắt ra một hơi, ngả lưng xuống định bụng ngủ tiếp.
Nhưng cảm giác dưới thân có gì đó sai sai.
Xoẹt một cái cô mở to hai mắt.
Đập vào mắt không phải là căn hộ cao cấp mà cô đã dùng từng nắm đấm vất vả kiếm tiền mua được. Cô dụi dụi mắt, hi vọng chỉ là do bản thân chưa tỉnh ngủ nên nhìn nhầm.
Thế nhưng dụi đến đỏ cả mắt rồi.
Bức tường dán đầy báo cũ trước mặt vẫn sờ sờ ở đó.
Hỗ Thược kinh hồn bạt vía.
“Thời buổi này bọn buôn người đã lộng hành đến mức này rồi sao, dám phá cửa xông thẳng vào nhà cướp người à?”
“Hỗ Thược con ranh kia, mày dám mắng tao à? Tao thấy mày chán sống rồi đấy! Cút ra đây, cút nhanh ra đây cho tao, bằng không mày cuốn xéo về nhà đẻ của mày đi!
Nhà họ Hách chúng tao không chứa nổi cái loại lười biếng như mày đâu!”
Hỗ Thược nghe thấy giọng nói quen thuộc bên ngoài thì khẽ nhíu mày, vừa định xắn tay áo lên đi tẩn người thì hai cánh tay đã đau rát như bị dao cứa. Cô cúi đầu nhìn xuống, đây là đôi bàn tay gì thế này?
Vết chai này chồng lên vết chai khác.
Năm ngón tay nứt nẻ chằng chịt, còn rỉ ra từng tia máu tươi.
Đây tuyệt đối không phải là bàn tay của cô.
Dù tay cô vì luyện võ nên có hơi thô ráp, nhưng chắc chắn không thể nát tươm đến mức này.
“Đây không phải cơ thể của mình?”
“A.”
Đầu óc bỗng đau nhói một cơn, những ký ức vốn không thuộc về cô bắt đầu ùa vào trong tâm trí.
“Mình xuyên không rồi sao?”
Thân xác này cũng có tên là Hỗ Thược.
Khác với cô kiếp trước ba mươi tuổi đầu vẫn chưa có lấy một mảnh tình vắt vai.
Nguyên chủ năm nay mới mười chín tuổi nhưng đã kết hôn được tròn một năm.
Chồng cô là một quân nhân tại ngũ. Cuộc hôn nhân của hai người chẳng có tình yêu oanh oanh liệt liệt, cũng chẳng có chút tình cảm sớm tối bên nhau, tất cả chỉ thông qua một bà mối giới thiệu.
Gặp mặt đúng một lần là chốt chuyện cưới xin.
Ngay đúng ngày cưới người chồng nhận được lệnh khẩn triệu tập trở về đơn vị.
Bỏ lại một mình nguyên chủ đối mặt với gia đình nhà chồng xa lạ.
Mẹ chồng hành hạ, đày đọa.
Chị em dâu chen lấn, chèn ép.
Nguyên chủ không có chồng đứng ra chống lưng, chỉ biết cắn răng âm thầm chịu đựng, suốt ngày dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó.
Cuối cùng bị vắt kiệt sức mà chết tức tưởi.
“Mình lấy chồng rồi ư?
Lại còn trẻ ra hơn chục tuổi nữa chứ?
Quan trọng là kết hôn tròn một năm mà vẫn còn là gái tân sao?”
Hỗ Thược bàng hoàng kinh ngạc, hóa ra chuyện xuyên không chẳng phải trò bịa đặt trong tiểu thuyết... nó có thật trên đời! Nhưng cớ làm sao lại rơi trúng đầu cô cơ chứ?
Cô chẳng hề muốn xuyên không một chút nào.
Đã thế còn xuyên đúng vào cái thời kỳ đi lại phải dựa vào hai cẳng chân, giao tiếp phải dựa vào gào thét, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm này nữa chứ.
“Căn hộ cao cấp của tôi!”
“Tiền tiết kiệm của tôi!”
“Ông trời ơi ông chẳng có chút đạo đức làm nghề nào cả!”
“Tôi một không hề đọc tiểu thuyết, hai không bị xe đâm, ba chẳng mua đồ linh tinh trên mạng cớ gì ông lại quẳng tôi tới cái xó xỉnh này hả? Tôi không chịu, tuyệt đối không chấp nhận đâu!”
“Rầm rầm rầm.”
“Hỗ Thược mày mở cửa ra cho tao! Bà đây gào thét nửa ngày trời rồi, bên trong giấu nhân tình hay có thằng đàn ông hoang nào mà mày không dám mở cửa hả? Mở cửa ra ngay!”
Hỗ Thược nghe những lời lẽ cay nghiệt giết người không dao bên ngoài, ngọn lửa giận dữ vì bỗng dưng bị ném tới nơi này càng bùng lên dữ dội. Cô xắn mạnh tay áo, xỏ dép vào chân.
Mang theo một bụng tức tối giật phăng cánh cửa.
“Chát!”
“Gào cái gì mà gào, sợ người ta không biết bà có mồm à?
Cả cái nhà này các người cụt tay hết rồi, không biết tự nấu cơm hay sao?
Tôi không nấu chẳng lẽ từng người các người đều nằm há mồm chờ chết đói hết à?
Bà đây không biết đẻ trứng đấy!
Thằng Hách Huyễn cưới vợ đến cái lễ bái đường còn chưa xong đã xách mông chạy mất, bà đây vẫn còn là gái tân nguyên vẹn, giờ mà tôi đẻ trứng ra thì cả cái nhà này có dám nhận không?”
Hỗ Thược đằng đằng sát khí, khí thế oai phong lẫm liệt chẳng khác nào Hỗ Tam Nương, vừa đập mạnh tay lên cánh cửa vừa gầm thẳng vào mặt người đàn bà đứng trước cửa.
“Mày... mày nói chuyện với tao kiểu gì thế hả?
Tao là mẹ chồng của mày đấy!”
“Tôi thế đấy, nghe không quen thì tự nhịn đi!”
Những người ở các phòng khác đang ngủ nghe thấy tiếng ồn ào cũng lần lượt bước ra ngoài.
“Sáng sớm ngày ra cãi cọ cái gì?
Lát nữa còn phải đi làm công điểm, không lo nấu cơm mà còn đứng đây cãi cọ cái gì hả?”
Ba Hách sa sầm nét mặt quát tháo.
“Ông nó ơi tôi không sống nổi nữa rồi! Con ranh này dám gào vào mặt tôi, tôi phải viết thư cho thằng ba bảo nó bỏ quách con này đi!”
“Bây giờ là xã hội mới rồi, muốn bỏ tôi à, thế thì bà giỏi thay đổi luôn cái xã hội này trước đi đã!”
“Đủ rồi, bà đi nấu cơm đi!”
Ba Hách nghe Hỗ Thược nói vậy thì biến sắc mặt, câu nói đòi thay đổi xã hội đâu thể tùy tiện nói bừa, cả nhà mà bị kéo đi đấu tố thì toi đời, ông ta lập tức quát mẹ Hách.
“Tôi đi là được chứ gì!”
Mẹ Hách thấy Ba Hách nổi giận thì không dám làm loạn nữa, trừng mắt lườm Hỗ Thược một cái rồi hậm hực bước xuống bếp nấu cơm.
Ba Hách quay sang nhìn Hỗ Thược: “Vợ thằng ba, mấy lời đổi xã hội không thể ăn nói bậy bạ được đâu. Mẹ con gọi con dậy cũng là muốn tốt cho con thôi, có nhà nào làm dâu mà không phải làm việc nhà chứ.”
“Nhà mình chứ đâu.”
Từ ngày nguyên chủ gả về đây Lưu Thúy Hoa cô chị dâu cả kia đã bao giờ phải động tay vào nấu một bữa cơm nào đâu.
“Được rồi, dạo này con cũng vất vả, việc nhà tạm ngưng hai ngày để cho vợ thằng cả tụi nó làm.”
Chị dâu cả Hách định lên tiếng phản đối.
Anh cả Hách vội vàng kéo giật tay áo vợ ra hiệu bảo cô ta câm miệng.
Chị dâu cả Hách đành phải nuốt cục tức vào trong lòng.
Hỗ Thược nhìn một vòng thấy mọi người im bặt thì cũng chẳng buồn đôi co thêm, “rầm” một tiếng đóng sập cửa phòng lại.
“Bố, bố nhìn con vợ thằng ba kìa, nó chẳng coi bố ra cái thể thống gì cả!
Trước kia thì giả vờ khép nép nhút nhát.
Giờ thì lộ rõ bản chất không thèm giả bộ nữa rồi.
Con đã bảo nó chẳng phải dạng tử tế gì mà.
Bố xem, mới được bao lâu mà cái đuôi cáo đã lòi ra hết rồi đấy.”
Chị dâu cả Hách vì bị đùn việc vào người nên không tiếc lời chọc gậy bánh xe, đổ thêm dầu vào lửa nói xấu Hỗ Thược.
“Thôi đi, cô bớt nói vài câu lại giùm tôi!
Cả năm nay đều là thím ba nấu cơm cô làm thay vài ngày thì lải nhải cái nỗi gì?”
Anh cả Hách không đồng tình lên tiếng trách móc.
“Cái gì mà nó nấu một năm trời? Thế bao nhiêu năm trước tôi nai lưng ra nấu cơm tôi có nói câu nào không? Nó mới làm có một năm mà đã bắt đầu vênh váo lên mặt rồi!
Tôi còn không được quyền nói vài câu à?
Vốn dĩ là nó sai rành rành ra đấy, bố còn đang đứng lù lù ở đây mà một đứa làm dâu như nó dám dằn mặt sập cửa, đồ vô giáo dục!”
Chị dâu cả Hách vốn đã ngứa mắt Hỗ Thược từ lâu, cớ sao cùng là phận con dâu, lúc cô ta cưới thì tiền sính lễ đàng hoàng sáu mươi tám đồng, còn con nhỏ này chỉ đáng giá một bao ngô?
“Được rồi bớt mồm bớt miệng lại đi! Bố bảo sao thì mình làm vậy, nói nhảm nhiều thế làm gì. Thằng Cẩu Đản sắp thức giấc rồi đấy, cô mau vào bế nó kẻo nó ngã lăn xuống giường bây giờ.”
Chẳng rảnh hơi đâu mà dây dưa với bọn họ.
Bây giờ cô chỉ muốn tìm cách quay trở về.
“Làm sao để quay về được đây?
Hay là ngủ tiếp xem sao?”
Nói xong, cô nhắm nghiền hai mắt lại, hi vọng chỉ cần mở mắt ra là sẽ thấy lại căn hộ cao cấp thân yêu của mình.
“Xoẹt xoẹt Xoẹt xoẹt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
