Triệu Ngọc Thục vừa lèm bèm lải nhải vừa cởi quần giúp bà ta, khi nhìn thấy vết thương chảy máu đầm đìa của bà ta thì lại cắn răng mắng: “Cái đứa đánh con này đánh tàn nhẫn ác độc thật đó, chúng ta nhất định phải bắt được tên này, nếu không nó còn tưởng rằng nhà họ Tần của chúng ta là ăn chay nữa.”
Bạch Linh Lung đang khoanh tay đứng ở bên cạnh, nghe bà già này nói thế, cười nhạo thầm: Mẹ nào con nấy, có một bà mẹ như thế, chẳng trách có thể dạy ra một đứa con gái không biết xấu hổ như vậy.
Trong phòng khách, hai cha con nhà họ Tần cũng đang nói chuyện này, Tần Hướng Nam nhíu chặt mày nói: “Cha, chỉ sợ là người đánh bọn họ ngày hôm nay chưa chắc muốn nhắm đến Kiến Nhân, có lẽ là muốn mượn việc này để tấn công nhà họ Tần, nếu như xử lý không tốt, chỉ e là có chút người sẽ dùng việc này để làm khó dễ nhà họ Tần.”
“Cha biết.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

