Trời tháng ba tối rất nhanh, cơm tối ăn xong không bao lâu, ngoài trời liền triệt để tối đen.
Triệu Hồng Diệp ở trong nhà liên tục đi tới đi lui, gót chân ma sát mặt đất, xoạt xoạt xoạt, xoạt xoạt xoạt, phiền người buồn bực mất tập trung.
Tiền Hữu Kim không hợp mắt, mắng một câu: "Phiền chết rồi. Bà già đáng chết, bà có thể đừng ở trước mặt tôi lúc ẩn lúc hiện được không, bà mà còn đi như vậy, một ngày sẽ mòn hư một đôi giày. Tiền trong nhà chúng ta là gió to thổi đến hay sao?"
Hai người đều có tính khí không quá tốt, những năm này đều cãi nhau mà ở chung, nghe xong Tiền Hữu Kim, Triệu Hồng Diệp dừng lại, mạnh mẽ phỉ nhổ ông ta một cái, mắng trở lại: "Giày này là tôi tự bỏ tiền mua, phá hư thì mắc mớ gì tới ông, ông là thứ vắt cổ chày ra nước, cả ngày chỉ biết nói linh tinh, cũng không thấy tích góp lại bao nhiêu tiền. Một ngày cũng không để tôi trải qua hật tốt, ông còn có mặt mũi tới nói tôi sao? Cút đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)