"Được rồi, tôi cũng không nói cô cái gì, Tiêu Tuệ, tự cô ngẫm lại, trước đây nhà chúng ta không phải đều như vậy sao? Người lớn ra ngoài làm việc, đứa trẻ trong nhà liền do người ở nhà cái phụ trách, A Chi, còn có Tiểu Đào, có ai chưa từng chăm sóc Thiên Ân? Cô làm như vậy, khó tránh khỏi có chút quá mức rồi, sau này nên xin lỗi thì xin lỗi, tự cô xem xét mà làm."
"Thằng lớn, đi gọi thằng hai đi vào, mẹ biết nó đứng ở cửa." Bà cụ Mễ uống một hớp, nói với thằng con lớn nhất đang há hốc mồm.
"A? Dạ." Mễ Húc Huy nhất thời còn không phản ứng lại, nghĩ thầm mẹ làm sao biết em hai ở cửa. Bà cụ có khí thế quá mạnh, ông ta không dám mở miệng phản bác, ngoan ngoãn chạy đi mở cửa.
Cửa vừa mở ra, bên ngoài quả nhiên có người đang đứng, trong tay còn ôm một người. Thấy ông ta nhìn sang, lúng túng nở nụ cười, chào hỏi: "Anh cả. . ."
Mễ Húc Kiệt thật sự rất lúng túng, sau khi ông ta ra cửa vốn định trước tiên mang Thiên Ân vào trong phòng, nhưng chung quy không yên lòng vợ, liền quyết định ở cửa nghe trộm một lúc, chờ xác định không sao rồi sẽ rời đi. Nhưng không nghĩ đến, mẹ mình không theo lẽ thường ra bài, lời nói chưa nói vài câu, liền để anh cả đến gọi người, còn vạn phần khẳng định ông ta đứng ở cửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

