Bà cụ hít hít mũi, người phụ nữ nằm giường cạnh cửa ra vào cũng ngửi thấy, gần như tất cả mọi người trong phòng bệnh đồng loạt nhìn cô, trong mắt đều có thể nhìn thấy sự thèm thuồng.
Khương Niệm: ..."
Miếng bánh bao thịt trong miệng bỗng chốc khó nuốt, cô cất vào túi vải, không nói gì nữa.
Bà cụ nói: "Chồng cô đối xử với cô thật tốt, tôi thấy quần áo cậu ấy mặc, có phải là lính không?"
Lúc nãy Lục Duật đã thừa nhận quan hệ vợ chồng của bọn họ, cô cũng không tiện vạch trần Lục Duật, chỉ có thể cắn răng nói: "Vâng ạ."
Bà cụ lập tức tò mò: "Kết hôn bốn năm rồi mà chưa có con?"
Bà ta nhìn bụng Khương Niệm, miệng nhanh hơn não, tò mò hỏi: "Là do cô hay do chồng cô?"
Người đàn ông trung niên bên cạnh trừng mắt nhìn bà cụ, "Mẹ, mẹ có thể đừng xen vào chuyện của người khác nữa được không? Ở nhà như vậy, ra ngoài cũng như vậy, mẹ không thấy xấu hổ, con còn thấy xấu hổ đây này."
Bà cụ tức giận trừng mắt nhìn con trai, hoàn toàn không để ý đến lời con trai nói, lại hỏi Khương Niệm một lần nữa, như thể không hỏi ra kết quả thì không chịu bỏ qua.
Người phụ nữ ở giường cạnh cửa ra vào cũng nhìn Khương Niệm, trên mặt ẩn chứa chút hả hê. Cô ta cũng không sinh được con trai, liên tiếp sinh ba cô con gái, lần này vất vả lắm mới mang thai, kết quả lại suýt sảy thai. Mẹ chồng và chồng cô ta đều cho rằng nhất định là con trai, nên mới cho cô ta nhập viện.
Nếu không thì cả đời này cô ta cũng không có cơ hội đến bệnh viện.
Khương Niệm cảm thấy tất cả đều là do Lục Duật gây ra, nếu anh ấy giải thích rõ ràng mối quan hệ của hai người, thì lúc này làm sao có thể bị người ta hỏi dồn ép như vậy?
Cô dựa vào gối, sắc mặt hơi uể oải, thuận miệng bịa chuyện: "Là do chồng tôi không được."
Lục Duật vừa đi đến cửa phòng bệnh, bỗng nhiên nghe thấy lời Khương Niệm nói, nhíu mày mím môi, xách bình nước bước vào phòng bệnh.
Lập tức ánh mắt của bà cụ và người phụ nữ trung niên đồng loạt đổ dồn vào Lục Duật, trên mặt đều lộ vẻ tiếc nuối. Ngay cả người đàn ông trung niên cũng ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt có chút thương cảm.
Lục Duật nhíu mày, nhớ đến câu nói mà anh nghe thấy lúc vừa đi đến cửa phòng bệnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
