Ánh mắt Kiều Hoành Chấn nhìn cô lúc mờ lúc tỏ, rồi anh đón lấy quả dưa chuột từ tay cô. Miếng dưa trong miệng bỗng dưng ngọt hơn mọi ngày.
Nhưng anh chẳng có gì cả. Anh đã nhìn thấy những món đồ cô bày trên bàn trong nhà, nhiều thứ hiện giờ anh còn chẳng mua nổi.
Trong lòng người đàn ông chua xót. Anh chỉ có cách đối xử tốt với cô gấp bội mới có thể khiến cô không hối hận vì đã lấy mình. Kiều Hoành Chấn nghĩ, hay là nên bắt đầu lại công việc trước kia đi. Anh không thể để người phụ nữ của mình chỉ vì lấy anh mà phải chịu khổ.
Kiều Hoành Chấn chẳng mấy chốc đã ăn xong quả dưa chuột. Anh lau miệng, nói: "Em mau về đi, ngoài này nắng lắm."
Gương mặt người phụ nữ này vừa trắng lại mịn, mới ra ngoài không lâu mà đã đỏ ửng lên vì nắng.
Trương Hân lại đội chiếc nón lên đầu anh, phe phẩy chiếc quạt mo, đáp: "Không sao, em có quạt đây. Ba đang làm ở chỗ nào vậy, em mang nước cho ba."
Cô đến đây một chuyến, nếu chỉ mang nước cho chồng mình mà không mang cho bậc trưởng bối trong nhà thì thật là không phải.
Xem ra không giống lời đồn lắm.
Kiều Kiến Quân khát nước, nhưng nước anh ta mang theo đã uống hết từ lâu. Anh ta nghĩ một chút rồi bước đến trước mặt hai người, nhìn Trương Hân hỏi: "Đây là em dâu hai phải không? Trông xinh thật. Anh là anh cả của em đây."
Trương Hân gật đầu, chào hỏi: "Chào anh."
Tuy Trương Hân mặc một bộ quần áo thô màu đen, nhưng ống quần xắn lên một chút, để lộ đoạn mắt cá chân thon thả, mảnh mai tưởng chừng bóp nhẹ là vỡ, dưới ánh nắng lấp lánh trắng ngần như tuyết. Bộ quần áo tối màu cũng không che giấu được khí chất điềm đạm, dịu dàng toát ra từ người cô.
Trên khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn là ngũ quan tinh xảo không thể chê vào đâu được. Đôi mắt hạnh long lanh, một đoạn cổ lộ ra cũng thon dài, trắng nõn. Cô là người xinh đẹp nhất trong số những thanh niên trí thức mới hạ hương đợt này.
Kiều Hoành Chấn chú ý đến ánh mắt anh ta nhìn Trương Hân, một sự tán thưởng trắng trợn và trực diện. Tuy không có ác ý gì, nhưng trong lòng anh vẫn rất không thoải mái. Thế nhưng người này rốt cuộc là anh cả của anh, anh chẳng thể nói gì, chỉ bước lên nửa bước, lấy thân mình che khuất Trương Hân.
"Anh có việc gì sao?"
Kiều Kiến Quân thấy động tác của anh cũng biết mình vừa rồi hơi thất lễ. Anh ta xấu hổ, đưa tay cọ cọ mũi: "À, cái này... Nước anh mang theo uống hết rồi, muốn sang đây xin em vài ngụm nước."
Kiều Hoành Chấn không mấy sẵn lòng. Anh vẫn nhớ lúc nãy vợ nói cô đến là để mang nước cho chồng. Nhưng anh cũng không phải người nhỏ nhen đến mức một ngụm nước cũng không cho người ta uống.
Anh đưa cái ca trà lớn qua, nhìn Kiều Kiến Quân uống cách một khoảng so với miệng ca, sự khó chịu trong lòng mới giảm đi đôi chút.
Kiều Kiến Quân uống nước xong cũng không ở lại lâu, bảo Trương Hân có rảnh thì đến nhà anh ta ăn cơm rồi trở về thửa ruộng của mình.
Trương Hân quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh: "Thôi, anh làm việc đi, em mang nước cho ba."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)