"Tôi không quan tâm, lúc cô đưa cho tôi đâu có nói sẽ đòi lại, vậy nên chiếc chăn này chính là của tôi rồi!"
Lực tay của cả hai người đều không hề nhỏ, giằng co qua lại khiến chiếc chăn bị kéo căng ra, dường như giây tiếp theo sẽ rách toạc.
Một thanh niên trí thức họ Lý đứng ở cửa nhìn chướng mắt quá nên lên tiếng: "Thanh niên trí thức Lưu, mọi người đều biết chiếc chăn này là của thanh niên trí thức Trương, cô vẫn nên buông tay ra đi, bằng không kéo rách chăn thì lại phải đền đấy."
Lưu Quyên Quyên thấy Trương Hân nhất quyết chống đối mình thì bắt đầu sốt ruột, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa tìm kiếm bóng dáng Tống Minh Hoa. Cô ta không tin Trương Hân lại dám không nghe lời Tống Minh Hoa!
"Thanh niên trí thức Tống, anh mau giúp em với! Trương Hân muốn cướp chăn của em, vốn dĩ đây là đồ cô ấy đã cho em rồi mà. Lúc đó anh cũng có mặt ở đấy, cô ấy có nói sẽ đòi lại đâu? Trương Hân chính là muốn hại em, muốn bỏ mặc em chết cóng đây mà! Anh mau nói cô ấy đi, cô ấy chẳng phải vẫn luôn nghe lời anh nhất sao!"
Tống Minh Hoa tự cho mình có chút địa vị nên không đứng chen chúc ở phía trước, nhưng anh ta đủ cao, chỉ cần hơi kiễng chân một chút là có thể nhìn rõ tình hình trong phòng. Nghe Lưu Quyên Quyên nói vậy, anh ta liền giả bộ ho khẽ một tiếng, những người xung quanh lập tức tự động tránh ra nhường một lối đi.
Anh ta rất tận hưởng cảm giác tuyệt diệu này, khi mà tất cả mọi người đều đang dồn ánh mắt về phía anh ta, trông chờ anh ta đứng ra chủ trì đại cuộc. Vì đám đông tụ tập ngoài cửa nên Tống Minh Hoa không muốn chen lấn cùng họ, liền bước thêm hai bước vào trong phòng, nhíu mày khuyên: "Hân Hân, em không cần phải dùng thủ đoạn như vậy để thu hút sự chú ý của anh. Chiếc chăn này em đã cho thanh niên trí thức Lưu rồi, làm gì có cái đạo lý đòi lại. Thanh niên trí thức Lưu không còn chiếc chăn nào khác, em làm vậy thì tối nay cô ấy phải làm sao?"
Trương Hân nhìn cái dáng vẻ này của Tống Minh Hoa mà chỉ thấy ghê tởm, dung mạo có đẹp đến mấy nhưng nhân cách giả tạo như vậy thì cũng thật hết sức ngán ngẩm.
"Anh tưởng anh là ai? Mặt dày đến mức tưởng tôi đang cố thu hút sự chú ý của anh sao? Tôi thà đi trêu chó trong làng còn chẳng thèm nhìn anh lấy một cái!" Trương Hân lại quay sang nhìn Lưu Quyên Quyên, nói cộc lốc: "Đúng là tôi không nói sẽ đòi lại, nhưng cũng chưa từng bảo là cho luôn không cần trả! Nợ thì phải trả, đó là đạo lý hiển nhiên là cô mượn đồ của tôi thì đương nhiên phải trả lại cho tôi! Bây giờ tôi không muốn cho cô mượn nữa, cô khôn hồn thì cứ đường hoàng mà trả lại đi, đừng có tự rước lấy nhục nhã trước mặt mọi người ở đây! Tối nay cô chết cóng hay làm sao là việc của cô, chẳng liên quan gì đến tôi. Thật sự bí quá không còn cách nào, thì cô đi mà hỏi thanh niên trí thức Tống ấy, anh ta chẳng phải vẫn đang đứng ra bênh vực cô sao! Hay là hai người đắp chung một chiếc chăn đi, lúc đó lại chẳng có người sưởi ấm chăn đệm cho nữa kìa!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)