Ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía anh ta, không ngừng di chuyển qua lại giữa hai người họ. Trương Hân muốn giả vờ như không nghe thấy, nhưng Lưu Quyên Quyên vốn là kẻ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn cũng gọi hùa theo: "Thanh niên trí thức Trương, thanh niên trí thức Tống đang gọi cô đấy! Cô còn không mau quay đầu lại xem? Đây chính là điều trước kia cô có nài nỉ cũng không có được đâu!"
Trái tim vừa mới thả lỏng của Kiều Hoành Chấn lại thót lên. Khi thấy Trương Hân quay người, anh thật sự chỉ muốn nắm lấy tay cô mà đi thẳng, không muốn để cô có bất kỳ sự giao tiếp nào với tên thư sinh mặt trắng kia.
Nhưng Trương Hân quay người lại, lạnh nhạt nói với Lưu Quyên Quyên: "Không cần cô nhắc tôi cũng nghe thấy có người đang gọi. Nhưng tôi không muốn đáp lời, lẽ nào cô còn có thể ấn đầu tôi xuống, cạy miệng tôi ra bắt tôi nói chuyện sao?"
"Cô nói vậy là có ý gì? Ai mà chẳng biết cô thích thanh niên trí thức Tống, làm sao có thể không muốn đáp lời anh ta. Tôi có lòng tốt gọi giúp cô, vậy mà cô lại nói năng thế này à!" Lưu Quyên Quyên vô cùng ấm ức không phục. Trương Hân thích thanh niên trí thức Tống là chuyện mắt thấy tai nghe của tất cả bọn họ, dám làm mà không dám nhận, là vì ngại đông người, lại có thêm tên chân lấm tay bùn kia ở đây sao? Cô ta nhất định phải nói toạc móng heo ra cho mọi người cùng biết.
"Nhân tiện mọi người đều ở đây, Trương Hân, cô tự nói đi. Trước đây ở điểm thanh niên trí thức, có phải ngày nào cô cũng quấn quýt chạy theo sau thanh niên trí thức Tống không! Đến cả lúc lên công trường cũng đòi được phân làm cùng anh ta, còn đổi ca với tôi mấy lần nữa kia! Sao giờ lại làm con rùa rụt cổ không dám nhận nữa rồi! Cô có gan làm mà không có gan nhận à!"
Kiều Hoành Chấn siết chặt nắm đấm. Dù những lời người phụ nữ kia nói là sự thật, anh cũng không cho phép bất cứ ai được buông lời chế giễu vợ mình. Anh tuy không đánh phụ nữ, nhưng những kẻ dám bắt nạt vợ anh thì ngoại lệ. Một chân anh vừa nhấc lên còn chưa kịp bước tới, đã bị bàn tay nhỏ bé của Trương Hân vội vã kéo lại.
Các thanh niên trí thức xung quanh đều gật đầu tán đồng, nhỏ to bàn tán bên cạnh. Lời thanh niên trí thức Lưu nói tuy có hơi quá đáng nhưng cũng chẳng sai chút nào, nhất là hai nam thanh niên ở cùng phòng với Tống Minh Hoa, họ đã không ít lần nghe Tống Minh Hoa than vãn trong phòng rằng Trương Hân gây cho anh ta vô số phiền phức.
Lưu Quyên Quyên vẫn đang chờ xem Trương Hân bẽ mặt, nhưng Trương Hân lại tỏ ra vô cùng điềm nhiên: "Cô nói không sai, những chuyện trước kia đúng là do tôi làm. Nhưng cô cũng đã nói rồi, đó là chuyện trước kia. Giờ cô còn nhắc lại làm gì? Tôi đã kết hôn rồi, phải cùng Kiều Hoành Chấn chung sống cho tử tế, sao còn có thể để tâm đến việc gọi người đàn ông khác thế nào được. Tôi thấy cô còn rảnh rang để quản chuyện người khác, chẳng lẽ đi làm chưa đủ mệt sao? Có cần tôi đi nói với đại đội trưởng một tiếng, sắp xếp cho cô làm mấy việc nặng nhọc không? Nhà tôi gọi đại đội trưởng bằng chú, chắc chắn có thể sắp xếp việc của cô cho chu toàn, cô đừng khách sáo với tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)