Trương Hân nhắm mắt lau đi tầng mồ hôi rịn trên trán rồi lật người một cái. Tấm lưng ướt đẫm mồ hôi vì nóng bức lúc này mới cảm thấy mát mẻ đôi chút. Cô thỏa mãn thở dài một hơi rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Cuối cùng cũng ngủ đủ giấc, Trương Hân vươn vai duỗi người, thế nhưng một cái ngáp còn chưa kịp buông trọn thì cô đã bỗng nhiên đờ đẫn cả người.
Đây là đâu?
Trương Hân đảo mắt nhìn quanh. Căn phòng tồi tàn và đơn sơ, bức tường được trát bằng bùn vàng, trên ô cửa sổ dán giấy báo vẫn còn sót lại hai chữ "Hỷ" màu đỏ. Bên cạnh cửa sổ kê một chiếc tủ thấp lùn, phía trên đặt một chiếc rương lớn trông vô cùng quen mắt.
Phía đông của căn phòng kê một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, bên trên bày một chiếc ca tráng men có in lời dạy của vĩ nhân cùng một ngọn đèn dầu.
Ngoài ra thì chẳng còn bất cứ thứ gì khác.
Đây chẳng phải là căn nhà tân hôn của cô và Kiều Hoành Chấn năm xưa hay sao?
Trương Hân ngồi thẫn thờ trên giường, ngoại trừ động tác chớp mắt ra thì cô cứ hệt như một pho tượng tạc.
Cô... Sống lại rồi sao?
Rõ ràng cô nhớ bản thân đã ngừng thở ngay cả khi vẫn chưa kịp nói trọn vẹn câu trăn trối cuối cùng.
Sao lại có thể sống lại được nhỉ?
Trương Hân dùng sức cấu mạnh vào cánh tay mình, cơn đau nhói truyền đến báo cho cô biết đây hoàn toàn không phải là một giấc mơ. Cô thật sự đã được quay trở về thời điểm ban đầu.
Trương Hân nghẹn ngào, nước mắt thi nhau tuôn trào. Có phải ông trời nhìn thấy kiếp trước cô quá đỗi mù quáng và ngu ngốc, lại đang tâm phụ bạc một người đàn ông tốt đến vậy, thế nên mới ban cho cô cơ hội để làm lại từ đầu hay không?
Nếu đã vậy thì lần này, cô nhất định sẽ không để Tống Minh Hoa và Trương Lệ lừa gạt thêm lần nào nữa!
Cô hoảng hốt bám vội vào bức tường cạnh giường, cúi xuống nhìn đôi chân giờ đây đã có thể đứng thẳng của mình, hai tay bất giác siết chặt lấy bờ tường.
Cô đã có thể đứng lên được rồi!
Kiếp trước cô đã phải nằm liệt trên giường ròng rã hơn mười năm trời, chưa từng một lần dám mơ tưởng đến việc bản thân còn có ngày được tự mình đứng dậy.
Trương Hân thở hổn hển, nhấc chân từng bước từng bước chậm rãi tiến về phía trước. Đến khi đi tới cửa, cô đã không còn cần phải vịn tay vào tường nữa.
Cô bước ra ngoài sân, đưa mắt nhìn quanh cảnh vật vừa đỗi xa lạ lại vừa thân thuộc. Cô thật sự đã được trở về rồi.
Đây hẳn là ngày thứ hai sau khi đám cưới của họ diễn ra. Khi ấy, chỉ vì muốn tránh né việc phải động phòng với Kiều Hoành Chấn, cô đã cố ý đi tắm nước lạnh rồi còn chạy ra phơi gió để khiến bản thân bị cảm lạnh.
Kiều Hoành Chấn cùng cha đi ra đồng làm việc, anh đã xin phép nghỉ hộ cho cô. Trương Hân ngước nhìn mặt trời, ước chừng cũng sắp đến giờ tan ca.
Kiếp trước, vì rơi xuống nước được Kiều Hoành Chấn cứu, lại thêm những lời đàm tiếu trong đội sản xuất, cô đành phải gá nghĩa cùng anh. Thế nhưng trong lòng cô nào cam chịu cả đời gắn bó với một gã chân lấm tay bùn nơi thôn quê. Những ngày đầu, cô thậm chí còn chẳng cho anh lên giường, huống chi là nấu nướng cơm nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)