Trong sách có viết rõ, nữ chính Lý Mộng Tuyết chê kiểu tết tóc hai bím truyền thống quê mùa nên mới tết tóc theo kiểu này.
Trước khi xuyên không cô ta là một blogger làm đẹp có chút tiếng tăm, đang đi dạo siêu thị thì bị xuyên qua.
Bàn tay vàng của cô ta chính là cả cái siêu thị vào thời điểm xuyên không ấy.
Nhan sắc hiện tại của cô ta tuy chỉ ở mức trên trung bình một chút, nhưng nhờ nghề nghiệp kiếp trước nên rất biết cách ăn mặc trang điểm. Dù bị hạn chế bởi thời đại này không thể làm quá lố, nhưng cô ta luôn tỉ mỉ chăm chút ở những chi tiết nhỏ, khiến bản thân trở nên khác biệt và nổi bật.
Ví dụ như thoạt nhìn đều là hai bím tóc, nhưng của nữ chính lại mềm mại, khéo léo hơn; cổ áo, đường chiết eo cũng được sửa lại đôi chút, khiến người ta luôn cảm thấy ưa nhìn hơn hẳn.
Nam phụ Trịnh Hiểu Long ngay từ đầu đã bị thu hút bởi sự tinh tế, khác biệt này của nữ chính.
Diệc Thanh Thanh gật gù, chẳng trách, đến một đứa con gái như cô nhìn vào còn thấy đẹp mắt, hèn chi sau này ở thôn Hưởng Thủy, thậm chí cả huyện Thiết Lĩnh đều rộ lên phong trào học theo cách ăn mặc của Lý Mộng Tuyết.
Theo nguyên tác gia cảnh của Lý Mộng Tuyết khá bình thường, cha mẹ trọng nam khinh nữ. Vì muốn mua cho cậu em trai một công việc mà không tiếc gả cô ta cho một người đàn ông góa vợ ngoài ba mươi tuổi để lấy hai trăm đồng tiền sính lễ. Lý Mộng Tuyết vừa xuyên qua liền nhanh chóng đăng ký đi xuống nông thôn. Cô ta có cả một siêu thị vật tư làm hậu thuẫn nên đương nhiên chẳng phải lo lắng về cuộc sống sau này.
Những người khác cũng mỉm cười.
“Được rồi, tôi biết tên mình nghe rất may mắn phát tài, không cần cười to thế đâu”, Tiền Lai Lai cười bất lực, “Còn hai bạn thì sao, không giới thiệu một chút à?”
Cô nhìn sang hai cô gái xinh như hoa như ngọc ở hai bên, bị kẹp ở giữa họ, bản thân trông quả thực có chút chìm nghỉm.
“Chào mọi người tôi là Lý Mộng Tuyết, người Hải Thị, cũng về thôn Hưởng Thủy, sau này xin được giúp đỡ nhiều hơn”, nữ chính hoàn hồn lại, hào phóng tự giới thiệu.
Sau đó, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Diệc Thanh Thanh và Vân Cô Viễn.
Vân Cô Viễn đã tiếp tục cúi đầu đọc sách, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, nãy giờ đã lật được hai trang rồi.
Thế là một mình Diệc Thanh Thanh phải gánh trọn sự tò mò của những người còn lại.
Vừa nãy cô vừa cắn hạt dưa vừa chăm chú hóng hớt, đột nhiên bị gọi tên nên có chút ngượng ngùng. Nghĩ ngợi một lát, cô bèn bốc một nắm hạt dưa: “À, tôi tên Diệc Thanh Thanh, người huyện Nam Bình, cũng về thôn Hưởng Thủy. Mọi người có ăn hạt dưa không?”
“Thế còn anh ấy?” Tiền Lai Lai hất cằm, “Hai người không đi cùng nhau à?”
Diệc Thanh Thanh lắc đầu nguầy nguậy: “Không quen, không biết.”
Cô luôn cảm thấy người này có chút kỳ lạ nên nãy giờ vẫn giữ im lặng, không bắt chuyện.
Trên đỉnh đầu anh ta có một biểu tượng tam giác ngược chỉ điểm điểm danh cực kỳ nổi bật, bắt mắt đến mức cô vừa lên tàu đã nhìn thấy ngay.
Ban đầu cứ tưởng là do anh ta tình cờ ngồi trúng vào vị trí điểm danh, Diệc Thanh Thanh khó khăn lắm mới đợi được lúc cốc trà kỷ tử tráng men của anh ta cạn nước, nhân lúc anh ta đi lấy nước định mò sang ghế điểm danh, ai ngờ cái biểu tượng ấy lại đường hoàng di chuyển theo anh ta luôn...
Đây là lần đầu tiên cô thấy một điểm điểm danh hình người thế này.
Mà muốn điểm danh thì bắt buộc cô phải tiếp xúc chạm vào mục tiêu.
Điểm danh hình người, chẳng lẽ cô phải vì chút phần thưởng mà đi sờ mó người ta sao?
Dù sao hiện giờ trong ba lô của cô cũng chứa đầy ắp đồ tốt do hệ thống tài trợ rồi, hoàn toàn không cần phải miễn cưỡng bản thân làm gì.
Cho nên nãy giờ cô chẳng hề có hành động nào.
Vân Cô Viễn: “...”
Hóa ra mấy cái nhìn lén của cô gái này lúc trước đều là giả vờ sao? Sao giờ lại tỏ vẻ như tránh anh như tránh tà thế kia?
Vân Cô Viễn gấp sách lại.
Diệc Thanh Thanh rùng mình một cái, cô cứ cảm thấy cái động tác gấp sách này mang theo chút sát khí nhè nhẹ, vừa vặn chạm phải ánh mắt khó hiểu của anh.
“Vân Cô Viễn, thôn Hưởng Thủy, cảm ơn.”
Cảm ơn cái gì cơ?
Mà sao lại nhìn cô chằm chằm rồi nói thế?
Diệc Thanh Thanh nhìn sang bàn tay đang chìa ra của anh.
À, hạt dưa.
Hạt dưa á?
Diệc Thanh Thanh chớp mắt, chớp đúng thời cơ, điểm danh ngay!
**[Điểm danh tại địa điểm Vân Cô Viễn, nhận được một Viên Đại Lực]**
“!”
Đây lại là một món đồ có kèm theo phần giải thích chi tiết!
**[Viên Đại Lực: “Tên đầy đủ là: Viên Đại Lực dành cho cô nương mềm yếu e rằng khó lòng gánh vác nổi sự vất vả của công việc đồng áng”, uống vào có thể tạm thời tăng mạnh sức mạnh của bản thân trong vòng một tuần, dùng nhiều lần có thể từ từ cải thiện thể chất]**
Bỏ qua phần nửa câu đầu kỳ quặc kia, thì Viên Đại Lực này chuẩn xác là một món đồ vô cùng tuyệt vời.
Trước đây điểm danh toàn nhận được những thứ vốn có ở thời đại này, duy chỉ có lần này là khác biệt.
Có Viên Đại Lực kỳ diệu này làm mồi nhử, nhất thời ngay cả chuyện hóng hớt kịch hay giữa nữ chính và nam phụ cũng chẳng còn hấp dẫn đối với cô nữa.
Trong số mấy người bọn họ, người duy nhất có gia cảnh kém là nữ chính thì lại có siêu thị không gian làm chỗ dựa. Thấy Diệc Thanh Thanh chia hạt dưa, mọi người cũng đều lấy đồ ăn mang theo ra chia sẻ cùng nhau.
Duy chỉ có Vân Cô Viễn là không đụng vào đồ ăn của người khác, chỉ chăm chú bóc nhúm hạt dưa vừa lấy từ tay Diệc Thanh Thanh.
Tiền Lai Lai vốn đang cắn hạt dưa tanh tách rất nhanh, thấy một người đàn ông to lớn như Vân Cô Viễn ăn hạt dưa lại cầu kỳ tỉ mẩn như thế, cô cũng nhịn không được mà dùng tay bóc vỏ rồi mới ăn.
“Cậu còn bảo không quen, sao người ta lại chỉ ăn hạt dưa của mỗi mình cậu thế kia”, Tiền Lai Lai ghé sát tai Diệc Thanh Thanh thì thầm.
“Chắc là do hạt dưa ngon thôi”, Diệc Thanh Thanh lơ đễnh trả lời. Sự chú ý của cô nãy giờ đều dồn cả lên người Vân Cô Viễn, thấy anh ăn hết, Diệc Thanh Thanh lập tức chìa tay ra, trên lòng bàn tay là một nắm hạt dưa nhỏ: “Vẫn còn này!”
Vân Cô Viễn bắt đầu hối hận vì sao ban nãy mình lại đi lấy hạt dưa. Rõ ràng hạt dưa vừa khó bóc lại chẳng ngon lành gì, vất vả lắm mới ăn xong, cô lại đưa tiếp.
Nhưng nhìn đôi mắt mong đợi cùng nụ cười ấm áp như ánh nắng của cô, Vân Cô Viễn ma xui quỷ khiến thế nào lại không từ chối, lại đưa tay ra nhận lấy.
**[Điểm danh tại địa điểm Vân Cô Viễn, nhận được một Viên Đại Lực]**
Diệc Thanh Thanh cười tít cả mắt, đây thế mà lại là một điểm điểm danh không hề có thời gian hồi chiêu!
Ban nãy trông anh ta còn có vẻ lạnh lùng xa cách ngàn dặm, nhìn không mấy thuận mắt, thế mà chớp mắt một cái đã tỏa ra hào quang của một vị kim chủ tài trợ, Diệc Thanh Thanh không kìm được muốn cúi đầu khom lưng phục vụ, à không, lại móc thêm hạt dưa ra.
Vân Cô Viễn thầm nghĩ: *Mình chỉ ăn mấy hạt dưa thôi mà cô ấy vui đến thế sao?*
Thế là lần mời thứ ba anh cũng nhận lấy. Tuy nhiên ăn của cô nhiều hạt dưa như vậy, Vân Cô Viễn cảm thấy hơi ngại, liền lấy ra một chiếc khăn tay được bọc cẩn thận: “Cho cô này.”
Dùng hết điểm danh, trong tay đã gom đủ ba Viên Đại Lực, Diệc Thanh Thanh lúc này nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng vừa ý, mỉm cười đón lấy: “Đây là... kẹo mạch nha à?”
Được bọc một lớp giấy nilon bên trong rồi bọc thêm lớp khăn tay bảo vệ bên ngoài, rõ ràng là món đồ được chủ nhân trân trọng giữ gìn. Diệc Thanh Thanh bóc một viên bỏ vào miệng: “Ngọt quá!”
Chỗ kẹo này vẫn còn khá nhiều viên, Diệc Thanh Thanh cứ ngỡ anh cũng lấy ra để chia sẻ cho cả nhóm nên liền đưa phần còn lại cho những người khác, hoàn toàn không để ý thấy từ đầu đến cuối Vân Cô Viễn chẳng hề đụng vào đồ của ai.
Thấy cô thích, khóe môi Vân Cô Viễn khẽ giãn ra một chút, nhưng khi thấy cô đem kẹo chia cho người khác, mắt anh lại hơi cụp xuống.
Cô gái này rộng rãi thật đấy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)