“Tuu...”
Tiếng còi đầu tiên vừa vang lên, Diệc Thanh Thanh đã mở choàng mắt.
Hôm nay phải đi làm rồi!
Cô nhanh nhẹn trèo dậy, gấp chăn màn gọn gàng.
Sau một hồi rửa mặt chải đầu, tóc được gom lại sau gáy tết thành một bím tóc đuôi sam, thay một bộ quần áo chắc chắn, dễ vận động.
Bữa sáng là món canh bột mì nấu thêm phần thịt kho tàu còn thừa từ hôm qua.
Đợi đến khi cô ăn no căng bụng thì tiếng còi thứ hai vang lên.
Cô vội vàng dọn dẹp bát đũa, quần áo bẩn hôm qua cũng giặt rồi đem phơi, sau đó đổ nước bẩn đi, còn kịp múc nước đổ đầy vại trước khi tiếng còi thứ ba cất lên.
Nhóm mấy người Diệc Thanh Thanh cùng đi trên một chuyến tàu hỏa nên khá thân thiết, lúc này ngày đầu tiên đi làm đương nhiên cũng hẹn nhau cùng đi.
Lưu Xuân Hạnh và Vương Linh Linh đi cùng nhau, cũng ra khỏi cửa vào khoảng thời gian xấp xỉ, nhưng hai bên rạch ròi rõ ràng, không hề có bất kỳ sự giao lưu nào.
Lưu Xuân Hạnh cũng cố gắng bắt chuyện với Vân Cô Viễn, nhưng Vân Cô Viễn hoàn toàn phớt lờ cô ta, cô ta đành phải ngậm ngùi từ bỏ.
Đi đến nửa trước của con hẻm phía sau, các thanh niên trí thức cũ cũng đều chuẩn bị ra ngoài.
“Đến đây được hai ngày rồi mà vẫn chưa có dịp làm quen với nhau, hôm nay đi làm khó khăn lắm mới gặp nhau đông đủ thế này, hay là mọi người tự giới thiệu về bản thân đi? Kẻo đều là thanh niên trí thức mà đến lúc cái tên cũng không gọi nổi thì để người trong thôn chê cười.”
Người lên tiếng là một nam thanh niên trí thức, đeo kính mắt, trông có vẻ nho nhã lịch sự: “Vậy để tôi bắt đầu trước nhé, tôi tên là Lư Tiên Tiến, người Thiểm Bắc, xuống nông thôn từ năm ngoái.”
Diệc Thanh Thanh chăm chú đánh giá anh ta một lượt. Đây chính là phiên bản Trần Thế Mỹ trúng cử đại học liền vứt bỏ vợ con, bám víu cành cao thời niên đại trong sách sao?
Trông cũng bảnh bao sáng sủa đấy chứ, hèn chi lại có thể lừa gạt được các cô gái trẻ!
Những người khác cũng lần lượt giới thiệu ngắn gọn về bản thân.
Diệc Thanh Thanh rốt cuộc cũng ghép đúng tên tuổi với gương mặt của các nhân vật từng được nhắc đến trong sách trước đây.
Mấy người mà trước đó cô đoán dựa theo miêu tả trong nguyên tác đều không sai. Trong số các thanh niên trí thức cũ, nữ thanh niên trí thức có dung mạo đẹp nhất chính là Thang Lan, thuộc kiểu người khiến người ta nhìn vào là muốn che chở. Lưu Xuân Hạnh bị sụp đổ hình tượng nên bắt đầu đi theo con đường đóa hoa bách hợp yếu đuối, không biết thủ đoạn so với Thang Lan thì thế nào, nhưng về mặt nhan sắc thì đã kém một bậc.
Sau khi biết tên nhau, chủ đề chẳng hiểu sao lại bị dẫn dắt sang chuyện chiếc xe đạp.
“Gia đình đồng chí Vân và đồng chí Diệc chắc hẳn điều kiện tốt lắm nhỉ, vừa mới xuống nông thôn đã mua xe đạp rồi, không biết bố mẹ công tác ở đâu vậy?” Lư Tiên Tiến hỏi.
“Chẳng dám nhận là công tác ở đâu cao sang đâu, chỉ là bách tính bình thường thôi, chẳng qua là bố mẹ thương tôi hơn một chút nên mới cho tôi mang theo nhiều đồ đạc hơn thôi,” Diệc Thanh Thanh cười như không cười nói.
Vân Cô Viễn thì đơn giản hơn nhiều, dứt khoát không hé răng nửa lời.
“Đồng chí Diệc này, theo tôi thấy thì thanh niên trí thức chúng ta vẫn nên tương trợ lẫn nhau thì hơn. Hôm qua cô không cho đồng chí Lưu mượn xe đạp, đường đỏ người ta định bụng mang biếu cô để cảm ơn cũng chẳng tặng được, cô đúng là thiệt thòi lớn rồi đấy,” Thang Lan mang vẻ mặt muốn tốt cho cô mà buông lời khiêu khích.
Diệc Thanh Thanh thầm nghĩ: *Thế này là không đúng rồi, sao mọi mũi dùi đều nhắm vào mình thế này?*
*Một nữ chính to đùng ở kia mà các người không nhìn thấy à?*
*Mình mặc đồ xám xịt thế này, sao có thể bắt mắt hơn bộ dạng được ăn diện tỉ mỉ đến từng sợi tóc của nữ chính chứ? Sao cứ bám lấy mình không tha thế?*
May mắn là ngoại trừ Lưu Xuân Hạnh có tật giật mình ra, những người khác chủ yếu là vì chuyện chiếc xe đạp nên mới chú ý đến cô nhiều như vậy.
Đợi đến khi Vân Cô Viễn giao xe đạp cho Lý Mộng Tuyết, Trịnh Hiểu Long xong xuôi thì cô sẽ không còn nổi bật nữa.
Đến lúc đó, số thanh niên trí thức có xe đạp đã lên tới năm người rồi, Vân Cô Viễn dường như cũng không muốn để lộ chuyện những chiếc xe đạp này là do anh kiếm về, thế thì Diệc Thanh Thanh cô sẽ chẳng còn bắt mắt nữa.
Nhưng nếu sự việc có lặp lại lần nữa thì ước chừng hôm qua cô vẫn sẽ đi lấy xe.
Cô không thích vướng vào phiền phức, nhưng cũng chẳng sợ phiền phức. Để tránh rắc rối mà phải kiềm chế hành vi của mình, cố tình tỏ ra khép nép thì cô vẫn không làm được, dẫu sao khó khăn lắm mới có cơ hội sống lại lần thứ hai, cô đâu phải đến đây để chịu ấm ức.
Lời châm chọc này của Thang Lan cũng thật thú vị, ngoài mặt thì như đang nói đỡ cho Lưu Xuân Hạnh, nhưng thực chất là đang vạch trần bộ mặt thật của Lưu Xuân Hạnh.
Diệc Thanh Thanh lập tức hiểu ra Lưu Xuân Hạnh đã nói xấu sau lưng mình. Mối ân oán giữa cô và Lưu Xuân Hạnh đã kết sâu như vậy, hoàn toàn không cần phải nể mặt cô ta, lập tức nói: “Còn có cả đường đỏ đem tặng cơ à? Hôm qua lúc mượn xe sao không nói? Đương nhiên là cô có nói thì tôi cũng chẳng cho mượn đâu. Tôi cãi nhau với cô đâu phải lần đầu, người bình thường đều biết mối quan hệ giữa mình và tôi tệ đến mức nào, thế mà vẫn còn mặt mũi tìm tôi mượn xe, bị từ chối chẳng phải là điều hiển nhiên sao? Lại còn đường đỏ nữa chứ, đường đỏ của kẻ ghi hận tôi đưa, tôi dám nhận chắc? Tôi chê mạng mình quá dài sao!”
“Ủa, nói vậy là trước đây hai người đã có quan hệ không tốt rồi à? Thế thì đồng chí Lưu sao lại còn tìm cô ấy mượn chứ? Chiếc xe đạp mới toanh thế này, quan hệ thân thiết người ta còn chưa chắc đã cho mượn, huống chi là quan hệ không tốt,” Thang Lan vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lưu Xuân Hạnh. Kẻ mới đến này mang cái bản mặt thế kia mà cũng dám bắt chước hành sự theo kiểu của cô ta, hôm qua còn dám chọc gậy bánh xe, muốn mượn tay cô ta làm bia đỡ đạn sao? Hôm nay sẽ cho cô ta thấy hậu quả của việc bắt chước vụng về.
Diệc Thanh Thanh phân một phần chú ý vào cuốn sách lớn trong đầu.
Lúc này nữ chính cũng có mặt ở đây, tình hình hiện trường cũng được miêu tả lại trong sách.
Tuy nói là cuốn sách hình thành từ góc nhìn của nữ chính, nhưng thỉnh thoảng lời dẫn truyện cũng giới thiệu hoạt động tâm lý của nhân vật, cho nên khi Diệc Thanh Thanh nhìn thấy hoạt động tâm lý của Thang Lan, cô suýt chút nữa đã cười trên nỗi đau của người khác.
*Đây là một đóa hoa bách hợp nhỏ múa rìu qua mắt đóa hoa bách hợp lớn, để hoa lớn ra mặt dạy dỗ người sao? Không biết ai sẽ cao tay hơn đây?*
*Lại còn bắt chước vụng về nữa chứ, Thang Lan này cũng tự luyến gớm.*
Lưu Xuân Hạnh rơm rớm nước mắt: “Tôi cũng là hết cách rồi... Hôm nay đã phải đi làm rồi... Bao nhiêu đồ đạc vẫn chưa mua được... Cho nên mới...”
Vương Linh Linh vỗ nhẹ vào lưng cô ta để an ủi, nhưng không hề lên tiếng giúp cô ta nữa.
Hôm qua hành động bóp méo sự thật của Lưu Xuân Hạnh quả thực không được đàng hoàng cho lắm, khác xa so với hình tượng trong nhận thức của cô, cô không thể nào đồng tình nổi.
Hơn nữa, bản thân cô ta vì muốn giấu giếm của cải nên mới không để lộ tiền bạc trên người, sao hôm qua lại cứ nhiều lần nhấn mạnh rằng Diệc Thanh Thanh có tiền chứ?
Vương Linh Linh không thể thuyết phục bản thân rằng cô ta vô tình làm vậy.
Thậm chí cô bắt đầu hoài nghi nhân phẩm của Lưu Xuân Hạnh.
Cũng như những lời nói trước đây liệu có phải chỉ là cái cớ hay không.
Chỉ là hiện tại tuy cô vẫn còn một số đồ đạc, nhưng tiền và phiếu đều không còn, chuyện nấu cơm cũng phải dựa dẫm vào cô ta, nên không tiện hỏi cho ra lẽ, đành phải sống tạm bợ qua ngày.
Chu Diễm Hồng chính là người đầu tiên nhìn không vừa mắt Thang Lan, đối với một Lưu Xuân Hạnh cũng hở một tí là khóc lóc, trong bụng lại đầy toan tính chẳng khác gì Thang Lan thì cô ta cũng chướng mắt không kém, lười nghe cô ta sướt mướt ở đây. Cô ta chú ý thấy quần áo của Lý Mộng Tuyết thoạt nhìn thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng nhìn kỹ lại thấy đẹp hơn hẳn của người khác, mái tóc cũng được tạo kiểu rất riêng, bèn sán lại gần bắt chuyện.
Lý Mộng Tuyết cũng rất hào phóng, cô chỉ bóp eo lại một chút để quần áo tôn dáng hơn, ống quần cũng sửa cho thon gọn lại một chút, nhìn vào trông chân sẽ thẳng và thon hơn.
Chủ đề làm sao để quần áo đẹp hơn rốt cuộc cũng lấn át chuyện mượn xe đạp.
Diệc Thanh Thanh vui vẻ đứng một bên xem kịch hay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



