Đến huyện Thiết Lĩnh, Lý Mộng Tuyết là người đầu tiên đề xuất tách ra đi mua đồ hoặc giải quyết việc riêng trước, qua buổi trưa sẽ tập hợp lại ở đây.
“Sao lại thế, chẳng phải chỉ là đi dạo một vòng quanh mấy cửa hàng quốc doanh thôi sao, có gì mà không thể đi chung chứ?” Tiền Lai Lai thắc mắc hỏi.
Diệc Thanh Thanh kéo tay cô ấy: “Chưa chắc đâu, trước khi mua đồ, tớ còn muốn đi dạo quanh huyện một lát nữa! Cậu mà không muốn đi thì hai chúng ta cũng phải tách ra trước đấy”, vừa nói cô vừa nháy mắt ra hiệu cho cô ấy.
Tiền Lai Lai lúc này mới không hỏi thêm nữa.
Vân Cô Viễn cũng không có ý kiến gì. Chỉ có Trịnh Hiểu Long là EQ hơi thấp, không hiểu ra vấn đề, lại tưởng thật rằng Lý Mộng Tuyết có nơi muốn đi nhưng không muốn làm phiền người khác.
Thế là anh ta lập tức ngỏ ý có thể đi cùng Lý Mộng Tuyết, cô ấy muốn đi đâu anh ta cũng đi theo đó, lại còn có thể giúp cô ấy xách đồ.
Diệc Thanh Thanh thầm nghĩ, anh chàng nam phụ này so với nam chính đúng là vẫn còn thiếu chín chắn quá.
Lý Mộng Tuyết rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, đành phải bịa ra một lý do, nói rằng mình có người họ hàng ở huyện, muốn ghé qua thăm một chút.
Trịnh Hiểu Long lúc này mới không đòi đi theo nữa.
Cuối cùng, Lý Mộng Tuyết và Vân Cô Viễn mỗi người đi một hướng riêng, Diệc Thanh Thanh đi cùng Tiền Lai Lai, còn Trịnh Hiểu Long đi cùng Trần Chí Hòa.
Mấy người chia nhau đi về các hướng khác nhau.
“Thanh Thanh sao cậu không cho tớ hỏi? Tớ cứ cảm thấy con người Lý Mộng Tuyết này nói năng chẳng có mấy câu thật lòng, bảo là nhà nghèo nhưng ăn mặc đâu có tệ, tớ với cô ấy đều từ Hải Thị tới, thế nhưng quần áo trên người cô ấy tớ còn chưa từng thấy bao giờ, vả lại cái đèn pin kia cũng là đồ mới toanh, giờ đi mua sắm chút đồ cũng giấu giấu giếm giếm, chẳng lẽ tụi mình lại đi tham lam chút đồ đó của cô ấy chắc? Tớ cứ thấy người này không thành thật”, Tiền Lai Lai cau mày nói.
Diệc Thanh Thanh không muốn sự bất mãn của cô ấy đối với nữ chính tích tụ nhiều rồi biến thành nữ phụ độc ác, bèn khuyên giải: “Ai cũng có những chuyện không muốn kể cho người khác, chúng ta không cần thiết phải truy cứu đến cùng làm gì, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mình, nghĩ thoáng ra chút đi.”
Hai người dạo qua huyện thành một lượt trước.
Huyện Thiết Lĩnh nhỏ hơn huyện Nam Bình một chút.
Các cửa hàng quốc doanh mua bán hàng hóa đều nằm trên một con phố dài ở trung tâm huyện.
Cửa hàng không nhiều lắm, nhưng mỗi tiệm đều chiếm một mặt tiền rất lớn, cho nên đi dạo cũng mất một lúc.
Hợp tác xã mua bán ở huyện lại không có, hỏi thăm người ta mới biết, vì nhiều đội sản xuất nằm khá hẻo lánh nên hợp tác xã mua bán được mở ở các công xã bên dưới.
Ở huyện thành có một cửa hàng bách hóa, tương đương với sự kết hợp giữa hợp tác xã mua bán huyện Nam Bình và tòa nhà bách hóa, đồ dùng hàng ngày, bốn món đồ lớn, quần áo giày dép các loại đều được bán ở đây.
Diệc Thanh Thanh nhìn thấy biểu tượng điểm danh ở ngay cửa ra vào, nhìn vào trong cũng thấy có ở trước vài quầy hàng.
Cùng dãy với cửa hàng bách hóa còn có cửa hàng thực phẩm phụ, bên cạnh là cửa hàng của trạm lương thực, kế bên nữa là cửa hàng thổ sản và cửa hàng máy nông nghiệp.
Phía đối diện con đường là quán cơm quốc doanh, ngân hàng, bưu điện, hiệu sách Tân Hoa và một số nơi khác.
Trước cửa hoặc tại các quầy hàng bên trong những tiệm này đều có các điểm điểm danh.
Đi hết con phố này, rẽ một khúc cua là tới trường học, từ tiểu học, trung học cơ sở đến trung học phổ thông đều nằm chung một chỗ.
Diệc Thanh Thanh phát hiện điểm điểm danh ngay trước cổng trường, nhìn vào trong còn thấy những điểm khác nữa, nhưng vì cô là gương mặt lạ nên rất khó trà trộn vào trong.
Những nơi còn lại là khu dân cư và ba nhà máy.
Phía bắc có một nhà máy liên hợp thịt, phía đông có một nhà máy dệt, phía tây có một nhà máy thép.
Phía nam còn có một trạm thu mua phế liệu.
Mấy chỗ này phải đi một đoạn đường khá xa, Diệc Thanh Thanh và Tiền Lai Lai chỉ dò hỏi thăm dò thôi chứ không tìm đến tận nơi.
Sau khi đi dạo sơ qua một lượt, trong lòng Diệc Thanh Thanh đã nắm được tình hình, dự định bắt đầu đi mua sắm từ cửa hàng bách hóa trước.
Hai người bước vào cửa hàng bách hóa, bên trong mỗi loại hàng hóa đều có quầy chuyên dụng, có thứ cần phiếu có thứ không cần.
Bốn món đồ lớn gồm xe đạp, đồng hồ đeo tay, máy may, đài radio cũng được bán ở đây.
“Đi đi đi, đi cùng cậu mua xe đạp trước đã, tớ còn chưa bao giờ được tận mắt đi mua xe đạp đâu đấy”, Tiền Lai Lai hào hứng kéo cô chạy về phía quầy bán xe đạp.
Những người mua hàng xung quanh vừa nghe thấy hai chữ xe đạp, lập tức đồng loạt dồn mọi ánh mắt về phía này.
Người mà kiếm được phiếu xe đạp thì đều là những người vừa có tiền vừa có thế lực cả đấy!
Diệc Thanh Thanh cảm nhận được những ánh mắt nhìn mình như nhìn đại gia lắm tiền, bỗng nhiên hiểu được sự phấn khích của Tiền Lai Lai. Ở thời đại này, việc đi mua một chiếc xe đạp chắc cũng tương đương với việc người ở kiếp trước đi mua xe bay lơ lửng vậy?
Cũng chẳng có gì nhiều để lựa chọn, xe đạp trông đều na ná như nhau, nhãn hiệu Phượng Hoàng, một chiếc 150 tệ, lại cần thêm một chiếc phiếu xe đạp nữa, số tiền 200 tệ mà mẹ cô đưa thoáng cái đã tiêu hết quá nửa.
Giao phiếu và tiền xong xuôi, chiếc xe đã về tay.
Toàn bộ quá trình chưa tốn đến năm phút đồng hồ.
“Thanh Thanh, hôm nay đồ đạc tớ tự cõng trên lưng thôi nhé, chiếc xe đạp mới toanh này đừng để bị đè hỏng mất”, Tiền Lai Lai vừa sờ vào chiếc xe mới sáng bóng vừa nói, cũng hiếm có ai hào phóng như Diệc Thanh Thanh, xe mới toanh mà cũng chịu chở đồ giúp cô ấy.
Diệc Thanh Thanh lại chẳng thấy có vấn đề gì: “Cậu nói thế thì bữa đại tiệc miễn phí của tớ ở quán cơm quốc doanh chẳng phải tan thành mây khói rồi sao? Than ôi, tiếc thật đấy, niềm vui mua xe đạp cũng chẳng thể xoa dịu được nỗi đau lòng vì không được ăn chực đại gia.”
Tiền Lai Lai làm bộ muốn véo vào eo cô: “... Ăn ăn ăn, để cậu ăn cho đã đời luôn!”
Cô ấy cũng không nói lời từ chối để Diệc Thanh Thanh chở nữa, chỉ thầm tính lát nữa ráng mua ít đồ lại một chút, dù sao ở công xã cũng có hợp tác xã mua bán, có vài thứ đến đó mua cũng được.
Người đẩy chiếc xe đạp mới toanh đi đến đâu cũng nhận được sự chú ý khác biệt, Diệc Thanh Thanh lần lượt đem hết số phiếu đồ dùng hàng ngày mà mẹ đưa cho dùng sạch, tránh để sau này hết hạn sử dụng. Từ đầu đến cuối chẳng thấy một nhân viên bán hàng nào có thái độ khó chịu cả, ai nấy đều nhiệt tình vô cùng.
Trong chiếc gùi của cô có thêm một chiếc chậu tráng men, một phích nước nóng, một chiếc đèn pin, hai tuýp kem đánh răng, một bàn chải đánh răng, hai bánh xà phòng, một hộp kem Tuyết Hoa và vài thứ lặt vặt khác.
Tiền Lai Lai chỉ mua kem đánh răng, bàn chải đánh răng, sau đó cắt vài thước vải thô, bảo là mang về cũng muốn ngăn giường sưởi ra giống như cô vậy.
Sau đó hai người lại chuyển sang cửa hàng thực phẩm phụ, Diệc Thanh Thanh mua một cân kẹo mạch nha, một cân kẹo hoa quả và một cân đường đỏ.
“Cậu mua nhiều kẹo thế làm gì?” Tiền Lai Lai lấy làm lạ hỏi: “Tớ nhớ kẹo hoa quả cậu mang theo vẫn còn chưa ăn hết mà.”
Còn có thể làm gì nữa chứ, ai bảo có người thích ăn kẹo cơ chứ? Sau này điểm danh thế nào cũng phải tìm cơ hội đụng chạm vào anh ấy, lấy kẹo ra làm cớ thì đối phương sẽ khó lòng từ chối hơn.
Sáng nay cô đã thử nghiệm rồi, lúc đưa kẹo cho anh, tất yếu sẽ có sự tiếp xúc cơ thể.
Thế nhưng những lời này không thể nói ra ngoài được, Diệc Thanh Thanh đành nói thẳng là do bản thân mình thích ăn.
“Ăn nhiều kẹo thế coi chừng sâu răng đấy”, Tiền Lai Lai quan tâm nhắc nhở một câu.
Ngoài kẹo ra, Diệc Thanh Thanh còn cân thêm hai cân thịt, một túi bánh bông lan, dầu ăn muối hạt gia vị các loại cũng mua một ít. Nhìn thấy các loại rau củ được cung ứng, cô mới sực nhớ ra chuyện đất tự lưu.
Ở điểm thanh niên trí thức có đất tự lưu, đều do các thanh niên trí thức cũ tự mình khai khẩn ra, nằm ở hai bên hông của đại hội trường.
Ước chừng nếu tụi cô muốn có thì cũng phải tự mình đi khai khẩn lấy.
Ra khỏi cửa hàng thực phẩm phụ, lại ghé vào cửa hàng của trạm lương thực đổi 10 cân lương thực tinh cùng một bó mì sợi, đến lúc này số phiếu mà mẹ cô đưa cho chỉ còn lại một ít phiếu lương thực và phiếu thịt.
Nhìn chiếc gùi nặng trĩu của Diệc Thanh Thanh, Tiền Lai Lai xem như đã có nhận thức mới về độ giàu sang chịu chi của cô: “Cậu xa xỉ quá rồi đấy, ngần này lương thực tinh đổi được biết bao nhiêu lương thực thô chứ, ăn uống kiểu này thì phiếu lương thực của cậu có đủ dùng không?”
Điều kiện gia đình của Tiền Lai Lai thật ra còn nhỉnh hơn nhà Diệc Thanh Thanh một chút, tuy có hơi trọng nam khinh nữ nhưng cũng không tính là đối xử tệ bạc với cô ấy, chỉ là cô ấy và chị gái đều phải xuống nông thôn, mỗi người được chia phần đồ đạc cũng chẳng có bao nhiêu.
Số phiếu lương thực ăn không hết ở nhà đều đưa cả cho hai chị em mang theo, thế nhưng cũng chỉ vừa đủ để cô ấy miễn cưỡng no bụng thôi, lương thực tinh thì lại càng chẳng dám nghĩ tới.
“Đủ mà, ở đại đội còn mượn được lương thực thô nữa, trộn vào nhau ăn cho ngon hơn chút, vả lại phiếu mẹ tớ đưa cho toàn là loại sắp hết hạn thôi, bà sợ tớ cứ để dành không nỡ dùng đấy”, Diệc Thanh Thanh nói.
Cô không muốn vì để hòa nhập với mọi người mà bắt cái bụng của mình phải chịu khổ, hơn nữa một lời nói dối luôn cần thêm nhiều lời nói dối khác để che đậy, chẳng biết chừng lúc nào sẽ bị lộ tẩy.
Vả lại chiếc xe đạp 150 tệ cô còn mua được, mấy cân lương thực tinh này chắc cũng không quá mức gây chú ý.
Tiền Lai Lai thấy trong lòng cô đã có tính toán rõ ràng nên cũng yên tâm, cô ấy chỉ sợ Diệc Thanh Thanh tiêu hết sạch phiếu một lúc rồi sau này phải nhịn đói thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)