Vừa bước ra ngoài, cô đã đụng mặt Vân Cô Viễn đang ngồi xổm trước cửa phòng đối diện rửa tay. Diệc Thanh Thanh nhìn thoáng qua đôi bàn tay dính đầy bùn vàng của anh: “Anh đang làm gì thế?”
“Đắp một cái bếp lò.” Vân Cô Viễn cất giọng trầm thấp.
Diệc Thanh Thanh kinh ngạc, người này tháo vát đến mức này cơ à?
“Tôi xem thử được không?” Cô thực sự tò mò, người này trông chẳng giống con nhà nghèo chút nào, sao lại biết làm cả những việc này chứ?
Vân Cô Viễn gật đầu, nghiêng người nhường đường một chút.
Diệc Thanh Thanh thò đầu nhìn vào, liền trông thấy một cái bếp lò vô cùng vuông vức, chuẩn chỉnh cứ như được dùng thước đo đạc cẩn thận vậy.
Bỗng nhiên cô cảm thấy tay nghề của chú Hữu Căn dường như cũng chẳng khéo bằng anh.
Nhân tiện cô cũng nhìn thấy phòng của Vân Cô Viễn cũng đã hoàn toàn đổi khác. Mảng tường nơi có giường sưởi được anh dán kín bằng những tờ báo cũ.
Trên giường cũng trải một lớp chiếu cỏ, nhìn qua thì cũng là đồ mua từ chỗ thím Đông Mai, ngoài ra còn có một bộ bàn ghế cùng kiểu dáng với phòng cô, trên bàn bày khá nhiều sách vở.
Căn phòng cũng đã được thu dọn gần như xong xuôi.
“Bếp này anh đắp đẹp thật đấy.” Diệc Thanh Thanh lên tiếng khen ngợi: “Sao cái gì anh cũng biết làm thế?”
“Trước đây từng nhìn người khác làm qua, thế là biết thôi.” Vân Cô Viễn xoa rửa sạch sẽ hai bàn tay rồi đứng dậy.
Diệc Thanh Thanh nghe thấy lời này chỉ muốn phong cho anh danh hiệu bậc thầy khoe khoang một cách khiêm tốn, gượng gạo khen thêm vài câu rồi định tiếp tục đi đổ nước.
Đi được hai bước, cô cảm thấy có gì đó là lạ, quay đầu lại nhìn thì thấy Vân Cô Viễn cũng đang đi theo phía sau. Nhìn thấy cái xô anh đang xách trên tay, Diệc Thanh Thanh mới hiểu ra, anh cũng đi đổ nước bẩn.
Đi ở phía sau lưng cô, Vân Cô Viễn rốt cuộc không cần phải né tránh ánh mắt của mình nữa.
Không biết từ lúc nào, anh cứ luôn vô thức hướng sự chú ý của mình về phía cô.
Có lẽ là lúc cô liên tục nhét vào tay anh những vốc hạt dưa mà anh chẳng hề thích ăn; có lẽ là lúc anh tặng cô những viên kẹo mà mình thích nhất nhưng cô lại vô tư chia cho người khác; có lẽ là lúc ở trên xe buýt, cô bị chen lấn đến mức ép sát vào người anh; có lẽ là lúc cô ngồi xổm trò chuyện rôm rả với đại đội trưởng; hay là ngay lúc này đây, khi cô vừa mới tắm xong cả người tươi tắn mơn mởn như nụ hoa ngậm nước, bước qua bên cạnh anh mang theo một mùi hương cơ thể vô cùng đặc biệt và dễ chịu.
Không, tất cả những điều đó đều không đúng.
E rằng ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi anh vô cớ nghĩ rằng dáng vẻ mảnh mai yểu điệu của cô chắc chắn không thể chịu nổi gian khổ, thì cô đối với anh đã là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt rồi.
Sau khi cha xảy ra chuyện, tính tình anh trước nay luôn lạnh lùng vô cảm, ngay cả mẹ ruột cũng không chịu nổi anh mà vội vã đẩy anh về vùng nông thôn này, cớ sao chỉ mới nhìn người ta một cái mà trong lòng anh lại có nhiều suy nghĩ, đánh giá về cô đến thế? E rằng trong tiềm thức, anh đã cảm nhận được một mối nguy cơ rồi.
Anh từng nghĩ rằng, sau khi chứng kiến tình yêu giữa cha mẹ mình từng nồng nàn mãnh liệt nhưng rốt cuộc lại trở nên lạnh nhạt bạc bẽo trước hiện thực phũ phàng, anh sẽ chẳng bao giờ còn có bất kỳ suy nghĩ hay kỳ vọng nào vào cái gọi là tình cảm lứa đôi nữa.
Nhưng bây giờ, dường như anh đã dành cho Diệc Thanh Thanh một sự quan tâm vượt mức bình thường. Bất tri bất giác, tâm trí anh đã bị một cô gái vừa mới quen biết chẳng bao lâu làm cho xao động. Đây có phải là điều mà cha từng gọi là “vừa gặp đã yêu” không?
“Phiến vân tự cô viễn, tùng tiêu diệc thanh thâm”, ngay cả cái tên của Diệc Thanh Thanh dường như cũng vô cùng xứng đôi với anh.
Khi nhận ra đoạn tình cảm bất ngờ ập đến này, Vân Cô Viễn hiếm thấy có lúc tâm thần bất định một hồi lâu, nhưng rất nhanh sau đó lại trầm lắng trở lại.
Cô rực rỡ và ấm áp như đóa hoa mùa xuân khiến người ta khao khát hướng về, còn anh lại là cái cây của mùa thu muộn, cô độc và quạnh quẽ, hà tất phải nói ra để làm phiền lòng người ta chứ?
Thích một người là chuyện của riêng một người, không cần phải vội vã cầu xin một kết quả.
Chính vì đã suy nghĩ thông suốt những điều này nên anh mới lấy lại được sự bình tĩnh, nhưng một nửa trái tim đã trao đi thì trong một sớm một chiều làm sao có thể thu hồi lại được nữa.
Diệc Thanh Thanh đi ra ngoài khu thanh niên trí thức đổ nước xong liền vội vàng quay về phòng. Cô cứ luôn cảm thấy ánh mắt Vân Cô Viễn nhìn mình là lạ, nhưng lại chẳng hiểu là vì nguyên do gì.
Đóng cửa lại, cài chốt then cài, Diệc Thanh Thanh rốt cuộc mới cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Chẳng màng đến mái tóc vẫn chưa khô hẳn, cô liền chui tọt vào trong chăn, đặt đầu lên chiếc chiếu cỏ bên cạnh để mái tóc xõa tung ra phía trên.
Kỹ năng nghề mộc nhận được sáng nay cô vẫn chưa xem qua, cô bèn mở ra ngó thử một chút.
**[Khóa học giảng dạy kỹ năng nghề mộc]**
**[Triệu Thụ Lâm (Cấp 1 95%)]**
Nghề mộc của ông thợ mộc già còn chưa đạt tới Cấp 2, hèn chi chỉ tốn có một điểm danh!
Diệc Thanh Thanh bây giờ đã hiểu ra, thầy giáo trong khóa học cùng lắm chỉ có thể dạy cô nâng cao kỹ năng đến đúng mức độ của bản thân nhân vật đó mà thôi.
Trình độ của thầy càng cao thì điểm danh cần tiêu tốn khi điểm danh lại càng nhiều.
Chẳng hạn như sau khi cô luyện nấu ăn đến trình độ Cấp 2 thì việc học tiếp theo sư phụ Chu tiến triển vô cùng chậm chạp.
Kỹ năng nghề mộc này chỉ có một người thầy còn chưa đạt tới Cấp 2 giảng dạy, học lên chắc chắn sẽ rất gian nan, hơn nữa chỉ dựa vào việc này thì không thể nào nâng cấp nghề mộc lên Cấp 2 để nhận phần thưởng điểm danh được.
Vì vậy Diệc Thanh Thanh dự định tạm thời gác lại kỹ năng này, vẫn nên tập trung tinh lực rèn luyện kỹ năng thi đại học trước để lấy điểm danh khi thăng cấp.
Có điều hiện giờ tinh thần cô đang uể oải vô cùng, vẫn nên nghỉ ngơi trước đã.
Bên gian phòng kế bên thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng gõ đục lách cách, nhưng Diệc Thanh Thanh đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, cô thực sự đã mệt lả rồi.
Lúc tỉnh lại lần nữa thì cả căn phòng đã tối đen như mực.
“Không phải là mình ngủ một mạch đến tối luôn rồi đấy chứ?”
Diệc Thanh Thanh quờ tay bên cạnh gối, lấy chiếc đèn pin ra bật lên.
Ngồi dậy vén tấm rèm lên thì căn phòng mới sáng sủa hơn một chút, không đến mức giơ tay không thấy năm ngón nữa.
Mở cửa bước ra ngoài thì thấy ở phòng đối diện, Vân Cô Viễn đang bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi trước cửa đọc sách.
Người này chắc hẳn chính là nam thanh niên trí thức thích diễn kịch và có phần hơi ẻo lả được miêu tả trong sách, hình như tên là Tạ Thế Diễn thì phải.
Thanh niên trí thức cũ cũng có tám người, năm nam ba nữ, ba nữ thanh niên trí thức hôm qua Diệc Thanh Thanh đã gặp mặt và đều nhớ rõ mặt mũi rồi.
Đứng ở cửa một lát, cô thấy Vân Cô Viễn đứng dậy đi vào phòng cất sách, sau đó bước sang trước cửa phòng Lý Mộng Tuyết nói vài câu với ông thợ mộc già rồi cầm vài món đồ mang về.
Không thể nào chứ, anh ta đến cả sửa cửa cũng biết làm luôn à?
Trên thực tế, cô đoán quả thật chẳng sai chút nào.
Vân Cô Viễn chỉ loay hoay vài ba cái là đã tháo tung cả cánh cửa ra, sau đó từ trong phòng kéo ra một cánh cửa đã đóng đinh sẵn rồi lắp vào khung.
Diệc Thanh Thanh đã chẳng còn muốn hỏi xem vì sao anh lại biết đóng cửa gỗ nữa rồi.
Cô sợ anh lại buông một câu kiểu như tùy tiện nhìn qua một cái là biết làm ngay để làm cô nghẹn họng chết mất.
Vân Cô Viễn vừa lắp cửa vừa thầm nghĩ trong lòng, cô gái này ngủ say thật đấy, cả buổi chiều xung quanh ồn ào tiếng đục đẽo gõ búa như thế mà cô vẫn có thể ngủ ngon lành đến tận giờ này.
Vì sợ tiếng lắp cửa làm phiền giấc ngủ của cô nên anh mới cố ý đợi đến tận bây giờ.
Lúc này, con ngõ nhỏ đã không còn sáng sủa lắm nữa.
Diệc Thanh Thanh thấy phía đối diện lại càng bị khuất bóng hơn, Vân Cô Viễn tay cầm đinh tay cầm búa như thế lỡ đập trúng vào tay thì khổ.
Nghĩ tới việc cái địa điểm điểm danh di động này đã cống hiến cho mình viên Đại Lực siêu cấp hữu dụng, Diệc Thanh Thanh liền rọi ánh đèn pin sang trước mặt anh.
Vân Cô Viễn khựng lại một chút, quay đầu nhìn cô một cái: “Cảm ơn.”
Nói xong anh lại quay người tiếp tục cặm cụi gõ đinh.
Diệc Thanh Thanh: (o゚▽゚)o
Vừa nãy anh ấy cười đấy à?
Tuy khóe môi chỉ khẽ nhếch lên không rõ ràng lắm, nhưng đúng thật là đã cười rồi nhỉ?
Không ngờ cái người này lúc không cười thì lạnh lùng xa cách, mà lúc cười lên thì trong mắt lại như có những vì sao lấp lánh, suýt chút nữa làm hoa cả mắt cô.
Chỉ vì nụ cười này mà Diệc Thanh Thanh đã đứng ở cửa soi đèn pin cho anh suốt gần một tiếng đồng hồ.
Nhìn sự nhanh nhẹn thoăn thoắt của anh, nếu như trên người anh có một địa điểm điểm danh kỹ năng nghề mộc thì chắc hẳn kỹ năng điểm danh được còn xịn hơn cả ông thợ mộc già kia nhiều.
“Xong rồi, cảm ơn cô nhé.” Vân Cô Viễn lại móc từ trong túi ra một chiếc khăn tay trông vô cùng quen mắt đối với Diệc Thanh Thanh, cẩn thận mở ra, bên trong quả nhiên lại là kẹo mạch nha: “Mời cô ăn kẹo.”
Có điều lần này anh không đưa cả chiếc khăn tay cho cô nữa mà chỉ ra hiệu bảo cô tự lấy.
Diệc Thanh Thanh nhón lấy một viên bỏ vào miệng ngậm.
Vân Cô Viễn cũng tự mình ăn một viên, số còn lại cẩn thận bọc kín lại.
Diệc Thanh Thanh nhìn thấy cảnh này bèn nhận ra, chẳng lẽ anh ta lại là người cực kỳ mê ăn đồ ngọt sao? Điểm này hoàn toàn có thể tận dụng được, dù sao sau này cơ hội tìm anh để điểm danh vẫn còn rất nhiều, số hạt dưa của cô cũng sắp hết rồi, đâu thể lần nào cũng đưa hạt dưa mãi được.
Viên kẹo này dường như ngọt ngào hơn những viên khác thì phải, Vân Cô Viễn nhìn cánh cửa phòng đối diện đã khép lại mà thầm nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)