Lúc bước ra ngoài, Diệc Thanh Thanh liếc nhìn sang bên trái, Trịnh Hiểu Long đang quét sân trước cửa phòng mình, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn sang căn phòng của nữ chính ở đối diện, chắc hẳn nữ chính cũng đang ở trong phòng.
Đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó rơi trúng đầu, cô ngẩng mặt lên nhìn thì vừa vặn bắt gặp một bàn tay với những khớp xương rõ ràng lướt qua giữa những lớp ngói trên mái nhà đối diện.
“Vân Cô Viễn, anh đang ở trên đó hả?” Diệc Thanh Thanh cất tiếng gọi.
Vân Cô Viễn nghe thấy tiếng gọi liền thò đầu ra: “Ừ, tối nay sợ là có mưa nên tôi lên sửa lại ngói, cô...”
“Thật sao? Anh giỏi thật đấy! Tôi cũng nhờ người lát nữa qua giúp sửa ngói với đắp bếp rồi. Nếu tối nay mưa thật thì may mà làm kịp. Không nói chuyện với anh nữa, tôi đi lấy nước đây.” Diệc Thanh Thanh nói xong liền xách xô rảo bước đi luôn.
Vừa đi cô vừa thầm nghĩ, cái anh chàng Vân Cô Viễn này đúng là thần thật đấy, sao ở trong sách anh ta cũng chỉ là một nhân vật làm nền mờ nhạt giống như cô thế nhỉ?
Trong tiểu thuyết, đêm thứ hai sau khi nữ chính đến khu thanh niên trí thức quả thực trời đã đổ mưa to. Mái nhà trông có vẻ lành lặn nhưng đến tối thì bên ngoài mưa to, bên trong mưa nhỏ.
Nữ chính có không gian siêu thị để trốn vào bên trong trú ẩn, còn Diệc Thanh Thanh thì không có, cho nên mới vội vàng tìm người đến sửa mái ngói từ sớm. Không ngờ ở đây còn có một người biết nhìn tướng trời đoán thời tiết như vậy.
Vân Cô Viễn nhìn bóng lưng tràn đầy năng lượng và sức sống, bước đi thoăn thoắt như có gió kia mà khẽ lắc đầu. Anh đâu chỉ biết lợp ngói, anh còn biết cả đắp bếp lò nữa cơ, xem ra là chẳng cần đến anh giúp đỡ rồi.
Ông thợ mộc già đang cặm cụi gõ búa lách cách sửa cửa nghe thấy hai người nói chuyện bèn ngước nhìn trời một cái, lẩm bẩm: “Trời thế này mà bảo sắp mưa nỗi gì?”
Diệc Thanh Thanh vừa đi khỏi chưa bao lâu thì Trịnh Hiểu Long rốt cuộc cũng tìm được cái cớ, liền bước sang gõ cửa phòng đối diện: “Mộng Tuyết ơi, tôi thấy Diệc Thanh Thanh mang về bao nhiêu là đồ đạc, cô có muốn cùng chúng tôi qua hỏi cô ấy xem kiếm ở đâu không?”
Lý Mộng Tuyết đang trốn trong không gian siêu thị ăn mì tôm ăn liền, nghe thấy tiếng gọi bên ngoài liền đi ra, nhìn về phía phòng của Diệc Thanh Thanh một cái rồi gật đầu đồng ý.
Bọn họ rủ thêm cả Trần Chí Hòa rồi cùng nhau đi ra sân trước.
Mấy người vừa đi khỏi thì Lưu Xuân Hạnh và Vương Linh Linh cũng bước ra ngoài.
“Đồng chí Vân, lát nữa anh bận xong có thể giúp tôi với Vương Linh Linh sửa lại ngói được không? Chúng tôi không biết làm cái này.” Lưu Xuân Hạnh ngửa cổ gọi với lên mái nhà.
“...”
“Đồng chí Vân ơi?”
“...”
“Thôi bỏ đi Xuân Hạnh, chúng mình với anh ấy cũng đâu có thân thiết gì, chi bằng đi hỏi Diệc Thanh Thanh xem cô ấy nhờ ai sửa giúp, mình cũng nhờ người đó là được mà.” Vương Linh Linh nói. Người này tuy tướng mạo khôi ngô tuấn tú nhưng trông có vẻ không phải người dễ nói chuyện.
Lưu Xuân Hạnh nắm chặt vạt áo, không cất tiếng gọi nữa mà quay sang bảo với Vương Linh Linh: “Đợi một chút đã, cửa phòng của chúng mình cũng cần phải sửa lại.”
Lưu Xuân Hạnh kéo cô ấy bước đến trước mặt ông thợ mộc già: “Bác ơi, sửa một cái cửa này hết bao nhiêu tiền thế ạ? Đổi bằng lương thực có được không?”
Ông thợ mộc già tay vẫn gõ búa cồm cộp: “Hả? Cô nói cái gì cơ?”
Lưu Xuân Hạnh nhìn quanh quất một lượt rồi cất cao giọng hơn: “Cháu hỏi là, sửa một cái cửa thì hết bao nhiêu tiền ạ?”
“Cô nói cái gì? Tai tôi hơi nghễnh ngãng, nghe không rõ!” Ông thợ mộc già chỉ chỉ vào tai mình.
Khuôn mặt Lưu Xuân Hạnh lúc xanh lúc trắng. Hôm nay rốt cuộc là bị làm sao thế này? Chẳng lẽ chỉ có mỗi giọng của Diệc Thanh Thanh mới lọt được vào tai người khác, còn giọng của Lưu Xuân Hạnh cô ta thì chẳng ai thèm nghe chắc?
Vương Linh Linh cảm thấy hơi ngượng ngùng, ông cụ này rõ ràng là không muốn để ý tới bọn họ: “Thôi mà, chúng mình đi tìm Diệc Thanh Thanh hỏi thử xem, cô ấy nhiệt tình lắm, chắc chắn sẽ chỉ cho chúng mình thôi.”
Lưu Xuân Hạnh có một trăm ngàn lần không muốn tiếp cận Diệc Thanh Thanh. Cô ta luôn cảm thấy đôi mắt đen láy của Diệc Thanh Thanh khi nhìn người khác cứ làm người ta thấy chột dạ hoảng hốt. Nhưng lý do này lại chẳng thể nói ra miệng được, đành phải để mặc cho Vương Linh Linh kéo đi.
Bên này, Diệc Thanh Thanh đã đi tới bên bờ giếng, tay nắm chặt một đầu dây thừng rồi thả cái xô xuống giếng. Nhưng chiếc xô cứ nổi bồng bềnh trên mặt nước, kéo thế nào cũng chỉ múc được chưa đầy nửa xô.
Cô nghĩ bụng một xô nước này đâu có nhẹ, đi đi lại lại tốn bao nhiêu sức lực, vì thế mà cô đã uống hẳn một viên Đại Lực, đâu phải chỉ để xách có nửa xô nước thế này chứ.
Cô đang loay hoay nghiên cứu xem làm thế nào mới có thể múc được một xô nước đầy ắp thì một lúc lâu sau mới phát hiện ra, phải ném úp miệng xô xuống nước thì nước mới tràn đầy vào bên trong được.
Hiệu quả của viên Đại Lực quả nhiên vô cùng rõ rệt. Cô nắm sợi dây kéo lên mà chỉ cảm thấy xô nước đầy ắp này chẳng nặng hơn cái xô không lúc nãy là bao, kéo vài cái là đã lên tới nơi, khắp cơ thể tràn trề sức lực.
“Đồng chí Diệc!”
Nghe thấy có tiếng gọi, Diệc Thanh Thanh quay đầu nhìn lại thì thấy Trịnh Hiểu Long và Trần Chí Hòa, nữ chính cũng đi cùng: “Có chuyện gì thế?”
Vừa nói trong lòng cô vừa thầm lẩm bẩm, đúng không hổ danh là người yêu đầu tiên của nữ chính, đối xử với nữ chính quả thật vô cùng đặc biệt. Gọi những cô gái khác thì là “đồng chí”, còn gọi nữ chính thì là “Mộng Tuyết”.
Mà hình như lúc nãy cô cũng không nên gọi thẳng tên của Vân Cô Viễn như vậy thì phải? Thời đại này, nam nữ trạc tuổi nhau bình thường đều gọi nhau là đồng chí cơ mà? Tội lỗi quá, may mà cô mới chỉ gọi có vài lần, sửa lại vẫn còn kịp.
“Đồng chí Diệc Thanh Thanh, chúng tôi chỉ muốn hỏi cô xem mấy thứ bàn ghế, bát chậu, chiếu cỏ của cô là kiếm ở đâu ra thế?” Trịnh Hiểu Long đứng cách Diệc Thanh Thanh chừng ba mét, thực hiện rất nghiêm túc nguyên tắc giữ khoảng cách với những người khác giới ngoài nữ chính.
Diệc Thanh Thanh cũng đã đoán trước được phần nào: “À chuyện này hả, chiếu cỏ thì đổi với thím Đông Mai vợ của chú thôn trưởng ấy, chỗ thím ấy vẫn còn, các cậu muốn thì cứ qua đó mà đổi. Bàn ghế chậu bát thì đổi với ông thợ mộc già, chính là ông cụ đang sửa cửa cho tớ bên kia kìa. Nhưng ông ấy không nhận làm cho người ngoài đâu, các cậu muốn đổi thì phải tìm một người trong thôn làm trung gian giới thiệu mới được. À đúng rồi, đồng chí Vân Cô Viễn bảo tối nay trời sẽ mưa đấy, tớ cũng đã nhờ thợ lợp ngói rồi, tan làm chiều nay chú ấy mới qua. Lát nữa thím Quế Hoa còn qua đây một chuyến nữa, các cậu cứ cầm chút đồ sang hỏi thím ấy xem, thím ấy nhiệt tình lắm mà quen biết cũng rộng nữa.”
Nghe Diệc Thanh Thanh một hơi kể ra bao nhiêu là người, nhóm người Lý Mộng Tuyết thực sự phải bái phục khả năng giao tiếp của cô.
“Tớ có cảm giác cậu mới tới đây có một ngày mà đã cắm rễ sâu ở nông thôn mới rồi đấy, mới có một buổi sáng ngắn ngủi mà đã làm được bao nhiêu là việc thế này?” Trịnh Hiểu Long không khỏi nhìn cô bằng con mắt khác xưa.
Trước đây anh ta cứ nghĩ Diệc Thanh Thanh chỉ là dựa dẫm vào gia đình nên mới sống sung túc, tươm tất được như vậy, không thể nào sánh bằng một người phụ nữ tự lập tự cường của thời đại mới như Lý Mộng Tuyết. Không ngờ cô lại tháo vát và giỏi giang đến thế.
“Bái phục, bái phục!” Trần Chí Hòa làm bộ hài hước chắp tay vái chào.
“Cảm ơn cậu nhé, cái này tặng cậu nè.” Lý Mộng Tuyết nhét vào tay Diệc Thanh Thanh một chiếc gương tròn nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay. Cho đến lúc này trong số mấy cô gái, người mà cô có ấn tượng tốt nhất chính là Diệc Thanh Thanh. Vụ bắt trộm hôm qua đã chứng minh cô ấy là một người thông minh, quan trọng nhất là vừa có đức tính sẵn sàng giúp đỡ người khác của thời đại này, lại vừa không thích chiếm đoạt món hời của ai, hiếm có được một người hào sảng như thế nên cô rất muốn kết thân.
Diệc Thanh Thanh nhìn chiếc gương một cái rồi làm bộ khoa trương thốt lên: “Cái này đẹp quá đi mất! Chắc là đắt lắm nhỉ, tớ thích thật đấy, nhưng mà không thể để cậu tốn kém thế được, bao nhiêu tiền vậy? Tớ gửi tiền lại cho cậu nhé!”
“Không cần đâu, những thông tin cậu vừa nói đã giúp tớ một việc lớn rồi, đây coi như là quà cảm ơn thôi. Cậu đừng lo, gương này nhỏ xíu, đều là mài từ các mảnh vụn ra nên rẻ lắm.” Lý Mộng Tuyết giải thích.
“Thế sao được chứ.” Diệc Thanh Thanh dứt khoát nhét vào tay cô một tờ tiền một đồng. Chiếc gương nhỏ này cô quả thật đang rất cần vì lúc đi cô quên không mang theo, vừa nãy nhìn lướt qua thấy mặt mũi mình lấm lem tro bụi, trông chẳng ra làm sao cả.
Có điều chiếc gương này chẳng qua cũng giống như mấy món quà tặng kèm khi mua đồ trên Taobao ở kiếp trước mà thôi, nhưng đặt vào thời đại này thì hoa văn phía sau quả thực rất rực rỡ và bắt mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



