“Cô vội vã muốn đi như thế, khéo chính cô là thủ phạm đấy!” Vương Linh Linh vừa lo vừa giận.
“Cô đứng ở cửa xe, chúng tôi đứng tít giữa thân xe, cách xa nhau cả một đoạn như thế, tay ai mà dài đến mức với tới chỗ cô được?” Trịnh Hiểu Long lập tức bước lên phía trước bênh vực.
“Đúng đấy, đúng đấy, tôi nhớ mấy đứa nhỏ này mà. Lúc lên xe con bé kia còn nhắc nhở mọi người đeo túi ra trước ngực nữa cơ, nếu không nhờ nó thì khéo tôi cũng bị móc túi rồi, sao có thể là con bé được?” Một người đi đường đứng xem lên tiếng nói lời công bằng.
Ngoại trừ mấy thanh niên trí thức cùng đi trên tàu hỏa, Vương Linh Linh căn bản chẳng để ý đến diện mạo của những người xung quanh: “Thế thì biết đâu cô ta cùng một phe với bọn trộm, nếu không sao lại cứ nằng nặc đòi đi ngay không chịu ở lại?”
Lý Mộng Tuyết cạn lời: “Báo công an đi, cây ngay không sợ chết đứng.”
“Báo thì báo!” Vương Linh Linh chẳng hề yếu thế.
Ở thời đại này những người nhiệt tình trượng nghĩa vẫn còn rất nhiều, chẳng mấy chốc đã có đồng chí công an đến hiện trường.
“Đồng chí công an, toàn bộ tiền và phiếu trong túi tôi đều bị trộm mất rồi, chính là người trên chuyến xe này lấy. Tôi yêu cầu lục soát túi của tất cả mọi người, đặc biệt là mấy người bọn họ, tôi nghi ngờ họ nhất”, Vương Linh Linh như tìm được chỗ dựa.
“Dựa vào cái gì chứ? Cô mất đồ thì có quyền xâm phạm quyền riêng tư của mọi người à?” Lý Mộng Tuyết không muốn bị lục soát. Túi của cô ta nhìn thì to nhưng đồ bên trong chẳng có bao nhiêu, nếu bị lục tung trước bàn dân thiên hạ thì sau này muốn lấy thứ gì từ không gian ra lại phải vắt óc tìm lý do, “Hơn nữa túi của chúng tôi đều đã được buộc chặt từ trước, bọc kín mít thế này ai có thể mở ra rồi nhét đồ vào nhanh như thế được?”
“Đúng đấy, đúng đấy, mắc mớ gì phải khám túi của chúng tôi, biết đâu kẻ trộm đã xuống xe giữa đường rồi thì sao”, không chỉ mình Lý Mộng Tuyết không đồng ý, người này mất đồ rồi nổi điên cắn càn, vạn nhất lại đổi trắng thay đen đổ oan cho người khác thì sao?
Diệc Thanh Thanh cũng không muốn bị lục soát, vả lại ý của Vương Linh Linh là muốn tự tay lục soát trước mặt đám đông, phiền phức vô cùng mà lại chẳng giải quyết được gì, cô bèn lên tiếng hỏi: “Cô chỉ mất mỗi tiền và phiếu thôi sao? Có ký hiệu đặc biệt nào để cô nhận diện ra không? Nếu có thì còn đáng để lục soát, còn nếu không có thì trên người ai chẳng có tiền và phiếu? Cô làm cách nào để chứng minh số tiền đó là của cô?”
Đồng chí công an cũng được Diệc Thanh Thanh nhắc nhở, đúng vậy thật, ngay cả người mất đồ còn không nhận diện được thì việc lục túi còn có ý nghĩa gì nữa.
“Tôi nhớ rõ tổng cộng mình có bao nhiêu tiền!” Vương Linh Linh thấy công an có vẻ bị thuyết phục bèn vội vàng nói.
“Đồng chí à trên người kẻ trộm đâu phải chỉ có mỗi số tiền lấy từ chỗ cô. Thế này đi, dọc đường đi quanh cô có những ai đứng cạnh, cô chỉ mặt ra xem, chúng tôi sẽ điều tra kỹ xem họ có tiền án tiền sự gì không”, đồng chí công an nói.
Vương Linh Linh cúi gầm mặt xuống, nước mắt lã chã rơi: “Tôi... tôi không nhớ rõ.”
Chẳng có chút manh mối nào, công an cũng đành bó tay, sự việc đành phải khép lại mà không giải quyết được gì.
Nhóm của Diệc Thanh Thanh cuối cùng cũng được rời đi.
Đợt này phân về Công xã Đại Hưng tổng cộng có hai mươi sáu thanh niên trí thức. Về thôn Hưởng Thủy, ngoài sáu người nhóm Diệc Thanh Thanh ra thì còn có thêm hai cô gái nữa, một người là Vương Linh Linh, người kia tên là Lưu Xuân Hạnh.
Người đến đón bọn họ là Đại đội trưởng thôn Hưởng Thủy tên là Triệu Hữu Điền, ông đánh một cỗ xe bò đến.
Mấy thanh niên trí thức này nhìn qua là biết không chịu nổi khổ cực rồi, Triệu Hữu Điền thầm thở dài một tiếng.
Mấy cậu trai thì vóc người tuy cao nhưng lại gầy gò ốm yếu, trên người chẳng có lấy vài lạng thịt. Mấy cô gái lại càng tệ hơn, bọc hành lý xách cũng không nổi, phải nhờ vả đám con trai xách hộ, bảo làm việc đồng áng e là càng không xong.
Ủa? Con bé kia nhìn thì mảnh mai yểu điệu thế mà tự mình xách hành lý đi thoăn thoắt, xem ra cũng được đấy chứ.
Triệu Hữu Điền nhìn Diệc Thanh Thanh gật gù, rồi đưa mắt nhìn sang Vương Linh Linh vẫn đang sụt sùi khóc ở phía sau: “Con bé kia sao lại khóc thế?”
Diệc Thanh Thanh quay đầu nhìn lại: “Đồ đạc của bạn ấy bị kẻ gian móc trộm trên xe khách rồi ạ.”
“Úi chà, sao lại có quân trộm cắp thế nhỉ? An ninh trật tự ở huyện chúng ta tốt lắm mà, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy chuyện này đấy”, Triệu Hữu Điền ngạc nhiên nói.
Vương Linh Linh nghe thấy câu này, mối nghi ngờ trong lòng lại trỗi dậy. An ninh trong huyện tốt, vậy chứng tỏ kẻ trộm là người từ nơi khác đến.
Diệc Thanh Thanh lại được lời này gợi mở, cô quay lại cẩn thận quan sát Vương Linh Linh.
Bây giờ cô ta đã biết ôm chặt bọc đồ trước ngực, hai vết rạch sắc lẹm được cô ta lấy tay che lại, trong tay vẫn còn nắm chặt một chiếc hộp xà phòng bằng nhựa.
Chợt nghĩ ra điều gì, Diệc Thanh Thanh kéo tay cô ta lại: “Tiền và phiếu của cậu cứ để khơi khơi trong bọc đồ thế à?”
Vương Linh Linh vốn chẳng có thiện cảm gì với người đã ngăn cản mình lục soát túi xách như Diệc Thanh Thanh: “Làm sao?”
“Cậu dùng cái hộp xà phòng này để đựng tiền đúng không?” Diệc Thanh Thanh tiếp tục hỏi.
“Phải thì sao nào, nếu không phải nhìn thấy cái hộp này bị vứt ở góc cửa xe thì tôi còn chưa biết mình bị móc trộm đâu!” Vương Linh Linh gắt gỏng nói.
“Kẻ đó có thể rạch chuẩn xác vị trí cậu cất tiền, lôi hộp xà phòng ra lấy sạch tiền rồi vứt hộp đi, chắc chắn là đã biết tiền của cậu để ở chỗ đó. Cậu thử nghĩ lại xem mình có để lộ tiền bạc ra lúc nào không, xem có tìm ra manh mối gì không? Vết rạch này ngọt thế này, đối phương chắc chắn có dao”, Diệc Thanh Thanh cũng chỉ có thể nhắc nhở đến nước này thôi.
Cô đoán kẻ có hiềm nghi lớn nhất vẫn là đám thanh niên trí thức đứng cùng cô ta, nhưng không biết cụ thể là ai.
Vương Linh Linh nghe vậy, hai mắt sáng rực lên: “Tôi đi tìm công an!”
“Nó cứ thế chạy biến đi à?” Triệu Hữu Điền chỉ tay vào bóng lưng chạy vội của Vương Linh Linh, thở hắt ra một hơi.
“Dạ, bác đại đội trưởng bớt giận ạ, chúng ta cắn chút hạt dưa nói chuyện phiếm cho đỡ sốt ruột. Bạn ấy mất sạch tiền bạc rồi, cũng tội nghiệp lắm. Công an chưa đi xa đâu, bạn ấy chắc sẽ quay lại ngay thôi”, Diệc Thanh Thanh bốc một nắm hạt dưa nhét vào tay Triệu Hữu Điền.
Chuyện do cô nhiều lời gợi ra thì cô phải tự chịu trách nhiệm xử lý êm xuôi, chỉ tiếc cho nắm hạt dưa của mình lại hao hụt đi một ít. Nếu Vương Linh Linh tìm lại được tiền thì nhất định phải bắt cô ta đền mới được.
Diệc Thanh Thanh xen vào chuyện bao đồng này cũng là vì trong nguyên tác, Vương Linh Linh vì chuyện mất tiền mà đem lòng nghi ngờ Lý Mộng Tuyết, tuy rằng luôn tìm cách gây sự nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức cãi vã đấu khẩu, chẳng làm ra chuyện gì tày đình độc ác cả.
Cùng lắm chỉ coi là người thiếu khôn ngoan, làm liên lụy người vô tội lại không chịu nghe khuyên can, chứ bản chất cũng không đến nỗi xấu xa. Chung quy cũng vì mất tiền nên nhìn ai cũng thấy giống kẻ trộm, những điểm đáng ngờ trên người nữ chính đương nhiên bị cô ta phóng đại lên.
Cô biết Triệu Hữu Điền là một đại đội trưởng rất có trách nhiệm, một lòng muốn dẫn dắt thôn Hưởng Thủy làm giàu, dân làng đều nể phục ông, bản thân ông cũng dành rất nhiều tình cảm cho thôn làng. Nghe khen ngợi thôn mình chắc chắn ông sẽ rất vui. Dù sao đi nữa, phải ở lại thôn Hưởng Thủy ba bốn năm trời, tạo dựng mối quan hệ tốt với đại đội trưởng thì không bao giờ thừa.
Triệu Hữu Điền nghe cô nói “thôn Hưởng Thủy của chúng ta”, lại còn khen đẹp, gương mặt ngăm đen cười rạng rỡ hiện rõ từng nếp nhăn, con bé này ăn nói dễ nghe thật, đúng là đứa trẻ biết làm người khác vui lòng, thế là ông hào hứng hẳn lên: “Bác nói cho cháu nghe, thôn Hưởng Thủy của chúng ta tuy hẻo lánh nhưng non xanh nước biếc nuôi sống con người, đợt nạn đói lớn năm xưa làng mình chẳng có ai bị chết đói cả, đúng là một mảnh đất báu đấy...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
