Khoảnh khắc cơ thể cạn kiệt sinh lực, Diệc Thanh Thanh chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, ôi không... giờ thì cô đã thành ma rồi.
Năm nay cô mới tròn hai mươi tuổi. Thời khắc cái chết ập đến lại giống như một sự giải thoát, không còn phải làm gánh nặng cho gia đình, cũng chẳng cần ngày ngày sống trong cảnh mê man vì thân xác mệt mỏi rã rời nữa.
Bố mẹ đã có em trai bầu bạn bên cạnh, những gì họ dành cho cô chẳng qua chỉ là từng khoản viện phí định kỳ gửi thẳng vào bệnh viện, chắc hẳn sự ra đi của cô cũng chẳng khiến ai phải rơi nước mắt xót thương.
“Hồn về!”
Ý nghĩ này vừa lóe lên toàn bộ linh hồn cô đã bị âm thanh lạnh lẽo kia kéo đi khiến cô mất đi tri giác. Đến khi tỉnh táo trở lại, cô đã thấy mình đứng giữa một đại điện đen kịt và uy nghiêm.
“Kỳ lạ thật...”
Bóng hình ngự trên điện đường không nhìn rõ dung mạo, chỉ thấy người nọ đang lật giở một thẻ tre, giọng điệu mang theo vài phần nghi hoặc.
“Mình cứ thế này mà xuống địa phủ rồi sao?” Diệc Thanh Thanh nhìn lên bức hoành phi trên đại điện, rõ ràng là ba chữ “Điện Diêm Quân” viết bằng lối chữ triện. Vậy người ngồi trên kia chính là Diêm Quân rồi? Đừng nói chứ, giọng điệu tuy có hơi lạnh lùng nhưng nghe cũng êm tai phết.
Nghe thấy Diêm Quân đại nhân cất lời nghi hoặc bảo kỳ lạ, Diệc Thanh Thanh không nhịn được bèn cất tiếng hỏi: “Có gì kỳ lạ sao? Chẳng lẽ cái chết của tôi còn có uẩn khúc gì ư?”
Diêm Quân ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn cô hồi lâu: “Cô là người mang đại công đức, lẽ ra phải được hưởng trọn một đời vinh hoa phú quý, rạng rỡ huy hoàng... Kiếp sống đoản mệnh này chỉ là bước khởi đầu cho sinh mệnh của cô mà thôi, vẫn còn một đoạn duyên phận tiền định đang chờ đón cô phía trước... Hãy cầm lấy hai tấm thẻ này và tiếp tục cuộc đời của mình đi.”
Hai tấm thẻ gỗ lập tức bay thẳng vào tay cô.
Diệc Thanh Thanh cầm lên xem: “Thẻ rút thưởng xuyên không trọng sinh? Thẻ rút thưởng bàn tay vàng linh hồn?”
Còn chưa kịp để cô hỏi han cặn kẽ, Diêm Quân đã khẽ phất ống tay áo đưa cả người lẫn thẻ gỗ của cô bay đi mất hút.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cô luôn cảm thấy động tác của Diêm Quân dường như đã dịu dàng hơn rất nhiều.
Diệc Thanh Thanh được đưa tới một quảng trường lớn, nơi đây chỉ lác đác vài bóng người. Thế nhưng phía bên ngoài quảng trường, vô số linh hồn ma quỷ đủ mọi hình thù lại đang trừng trừng dán mắt nhìn vào trong, như thể bên trong chứa đựng bảo bối vô giá gì ghê gớm lắm.
Một quỷ sai mặc quan phục nhìn thấy cô xuất hiện liền bước tới: “Cô nương, mau đi rút thưởng đi, đừng bận tâm đến lũ quỷ chết nhát đang đỏ mắt ghen tị ngoài kia.”
Diệc Thanh Thanh nhìn theo hướng quỷ sai chỉ dẫn, chỉ thấy giữa quảng trường dựng hai chiếc máy quay thưởng khổng lồ. Bảng đèn trên đỉnh máy bên trái có dòng chữ “Xuyên không trọng sinh”, còn máy bên phải thì ghi “Bàn tay vàng linh hồn”.
Ánh đèn neon rực rỡ sắc màu ấy hoàn toàn lạc quẻ với thế giới âm phủ xám xịt, u ám này.
Trước chiếc máy bên trái đang có một người đàn ông đứng rút thăm, Diệc Thanh Thanh cũng bước tới gần, định bụng quan sát tình hình trước xem sao.
Chỉ thấy người nọ nhét một tấm thẻ gỗ giống hệt của cô vào khe nhận thẻ của máy quay thưởng.
“Ting ting tang, ting ting tang...”
Tiếng nhạc rút thưởng vang lên, một luồng ánh sáng vàng óng ả từ trong máy tuôn trào ra, rồi nhanh chóng hòa nhập vào cơ thể người đàn ông kia.
“Ha ha ha! Thế giới huyền huyễn ư? Ta sắp xưng bá dị giới rồi!” Người nọ cười lớn đến mức quỷ khí quanh thân cũng nhạt đi vài phần.
Diệc Thanh Thanh lắc đầu thầm nghĩ: *Thế giới huyền huyễn sao? E là nguy hiểm trùng trùng, phải bốc trúng một bàn tay vàng thật xịn sò thì mới mong có cơ hội sống sót.*
Ước muốn của cô chỉ đơn giản là được quay về một thế giới hiện đại nào đó, cơm no áo ấm, tận hưởng cuộc sống, sống đến khi đầu bạc răng long rồi thanh thản ra đi, đó chính là tâm nguyện lớn nhất kiếp này của cô.
“Anh quỷ sai ơi, tôi thật sự không thể rút thêm một bàn tay vàng nữa sao? Cho dù bắt tôi hiến tế linh hồn cũng được mà!”
Người đàn ông kia quay sang cầu xin quỷ sai dẫn đường cho mình.
“Không được, công đức của anh không đủ, đừng nấn ná ở đây nữa, đi thẳng tới đài Trọng Sinh đi.” Anh quỷ sai mặt không cảm xúc lôi xềnh xệch người nọ đi.
Diệc Thanh Thanh ái ngại nhìn người đó, thế giới huyền huyễn cơ đấy, lại chẳng có bàn tay vàng hỗ trợ, không biết có lội ngược dòng nổi không đây!
Đến lượt mình, cô đưa tay lên miệng hà một hơi, lại xoa xoa hai bàn tay vào nhau rồi mới cẩn thận từng li từng tí nhét tấm thẻ gỗ vào.
“Ting ting tang, ting ting tang...”
Ánh sáng vàng ùa vào cơ thể, trong nháy mắt cô đã nắm rõ thông tin về thế giới và thân phận mà mình sắp sửa đặt chân tới.
Đó là một thế giới diễn sinh từ một cuốn tiểu thuyết. Trong tâm trí cô bỗng xuất hiện một cuốn sách bìa vàng kim mang tên “Mang Theo Siêu Thị Về Thập Niên 70”, kể về một nữ chính thời hiện đại mang theo không gian siêu thị của nhà mình xuyên không về thập niên 70, tham gia phong trào thanh niên trí thức xuống nông thôn rồi từng bước làm giàu.
Thân phận mà cô sắp sửa tiếp quản là một nữ phụ làm nền, cùng đợt xuống nông thôn với nữ chính lại còn trùng tên trùng họ với cô, cũng gọi là Diệc Thanh Thanh.
Chỉ có điều trong sách, những đoạn miêu tả về Diệc Thanh Thanh vô cùng ít ỏi, hễ cứ nhắc tới cô là y như rằng chỉ có một khoảng trắng trống trơn, tựa như đang chờ người ta điền chữ vào vậy, hoàn toàn không có một kết cục bi thảm định sẵn nào cả.
*Thời đại kinh tế bao cấp sao!* Diệc Thanh Thanh thở dài một tiếng não nề. Thập niên 70 thiếu ăn thiếu mặc, ước nguyện cơm no áo ấm của cô coi như đã tan tành mây khói một nửa rồi: *Cầu trời khấn phật cho con rút trúng bàn tay vàng là không gian nông trại, bằng không có không gian chứa vật tư cũng được mà.*
Cô bước tới trước chiếc máy quay thưởng thứ hai.
“Ting ting đong, ting ting đong...”
Lại một luồng kim quang lóe lên, sắc mặt Diệc Thanh Thanh bỗng chốc méo mó. Diêm Quân đại nhân có phải đang lừa cô không vậy? Đã bảo là giàu sang phú quý cơ mà? Hệ thống điểm danh thì làm sao ăn nhập với thể loại niên đại văn này chứ?
“Được rồi, mau tới đài Trọng Sinh đi, muộn là lỡ mất giờ lành đấy.” Anh quỷ sai lên tiếng nhắc nhở.
Những linh hồn không vừa ý với kết quả bốc thăm thế này anh ta đã gặp quá nhiều rồi, tốt nhất là không để bọn họ nghĩ ngợi nhiều, cứ mau chóng tống khứ mấy vị tổ tông này vào đài Trọng Sinh cho rảnh nợ.
Phía sau máy quay thưởng có một con đường nhỏ dẫn thẳng tới đài Trọng Sinh, không cần phải đi qua sông Vong Xuyên và cầu Nại Hà. Những linh hồn đi theo con đường trọng sinh như bọn họ đều không phải uống canh Mạnh Bà để xóa đi ký ức.
Diệc Thanh Thanh tuy có chút thất vọng nhưng cũng chưa đến mức tuyệt vọng. Dẫu sao vẫn còn tốt hơn chán vạn so với cái anh trai ban nãy, tay trắng xuyên không sang thế giới huyền huyễn.
Bàn tay vàng hệ thống điểm danh này dù chưa biết có thể thông qua điểm danh để nhận được những thứ gì, nhưng chí ít nó cũng là loại bàn tay vàng có ngưỡng sử dụng thấp nhất, chỉ cần chăm chỉ điểm danh là có phần thưởng, so với mấy cái hệ thống làm nhiệm vụ hay hệ thống công lược thì tốt hơn gấp trăm lần.
Chỉ là qua hai lần bốc thăm này, cô tự cảm thấy tay mình có vẻ hơi “đen”, một hệ thống dựa dẫm vào vận may để nhận thưởng thế này xem chừng không hợp với phong thủy của cô cho lắm.
Thế nhưng nghĩ đến việc sắp sửa đón nhận một cuộc sống mới toanh, Diệc Thanh Thanh vẫn cảm thấy vô cùng vui vẻ. Thập niên 70 thiếu thốn thì đã sao chứ, có một cơ thể khỏe mạnh thì quý giá hơn bất cứ thứ gì trên đời! Cô sẽ không còn phải mang bộ dạng ốm đau dặt dẹo, suốt ngày nằm bẹp trên giường bệnh nữa rồi!
Thế nên, cô gần như nóng lòng không kịp chờ đợi mà bước thẳng lên đài Trọng Sinh.
Quỷ sai vừa mới tiễn Diệc Thanh Thanh đi, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy một bóng hình uy nghiêm sừng sững. Anh ta lập tức cúi đầu hành lễ: “Diêm Quân đại nhân!”
Diêm Quân khẽ gật đầu: “Ngươi lui xuống đi.”
Quỷ sai tuân lệnh rời bước, đi được một đoạn ngắn anh ta vẫn không kìm nổi tính tò mò bèn ngoái đầu nhìn lại đài Trọng Sinh. Anh ta kinh ngạc thấy từ trong cơ thể Diêm Quân đại nhân bỗng tách ra một phân hồn nhảy thẳng vào Giếng Luân Hồi, còn bản thể của ngài thì từ trong giếng lấy ra một lõi thế giới có hình dạng cuốn sách màu vàng kim, hình như chính là thế giới tiểu thuyết mà nữ quỷ khi nãy vừa mới bước vào?
Trong lòng anh ta cuộn trào sóng gió, cảm giác như mình vừa mới khám phá ra một bí mật động trời của Diêm Quân. Da đầu anh ta tê rần, không dám nghĩ ngợi thêm nữa, vội vã co giò chạy biến về phía quảng trường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



