Cô gái này thật sự không chấp nhận chịu thiệt một chút nào cả, còn có thể động tay thì tuyệt đối sẽ không động khẩu, quả nhiên giống với tính cách con người của cô mà hôm nay anh đã nghe ngóng được.
Lúc này, Phương Mỹ Kỳ mới lấy lại bình tĩnh, cô ta cúi đầu nhìn trước ngực mình ướt nhẹp một mảng, cuối cùng cũng hiểu được đã xảy ra chuyện gì, miệng trực tiếp hô lên kinh hãi:“Diệp Bảo Châu, vậy mà cô lại dám hắt nước vào tôi?”Diệp Bảo Châu nhìn cô ta, chớp mắt:“Xin lỗi nhé, Mỹ Kỳ, tôi cũng không cố tình, giống như vừa rồi cô không cố tình ấy.
”Nghe được lời này, cuối cùng Phương Mỹ Kỳ cũng biết tại sao vừa rồi cô gái này không nổi giận, hóa ra là cô đang đợi báo thù!Cô ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, quay đầu nhìn về phía Lục Thiệu Huy ở bên cạnh, nói với giọng điệu oan ức:“Cán sự Lục, anh nhìn thấy cả rồi đấy, Diệp Bảo Châu cầm nước nóng hắt lên người tôi, cô ta như vậy, lát nữa tôi còn tham gia hội ái hữu kiểu gì nữa.
”Lục Thiệu Huy là người chính trực, làm việc nghiêm túc, từng được bầu là cán sự ưu tú trong xưởng giống Tạ Gia Hòa, Diệp Bảo Châu làm vậy là muốn tự tìm đường chết, vậy mà lại dám làm chuyện ngu ngốc như vậy trước mặt anh.
Có Lục Thiệu Huy làm chứng cho cô ta, lần này Diệp Bảo Châu cũng xong đời rồi, bắt đầu từ ngày mai, người trong xưởng đều sẽ biết “chuyện tốt” mà cô đã làm vào hôm nay.
Nhưng Phương Mỹ Kỳ hoàn toàn không ngờ người đàn ông này có gật đầu nhưng lại trầm giọng nói:“Nhìn thấy rồi, vừa rồi cô ấy bất cẩn làm đổ nước lên người cô.
”Câu nói phía sau của cô thật sự dọa Phương Mỹ Kỳ sợ hãi, tính cách của Diệp Bảo Châu giống y như mụ đàn bà chanh chua, cô thật sự có khả năng sẽ biến một chuyện bé xíu thành khắp xưởng không ai không biết, còn nữa, đây vốn chỉ là chuyện của Tống Minh Trân, tại sao cô ta lại hồ đồ tham gia làm bậy cùng, nếu thật sự chọc giận Diệp Bảo Châu rồi, vậy đúng là được nhiều hơn mất!.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
