Vừa nghe tin cô sắp chuyển đến đây, một vài người hàng xóm rất vui mừng nói: “Tốt quá tồi! Bà không biết đâu, ngày nào vợ chồng Hàn lão tam cũng cãi nhau, khiến chúng tôi đau đầu. Chúng tôi mong bọn họ dọn đi từ lâu rồi!”
“Đúng vậy, hai người bọn họ phiền toái nhất. Đúng rồi, mọi người tính khi nào mới chuyển đến đây? Có cần chúng tôi giúp gì không?”
Trong lúc Trần Ái Hà đang nói chuyện với mọi người, Khương Nhu lặng lẽ trở lại phòng, quét mắt nhìn lại từng ngóc ngách một lần nữa.
Cô vốn tưởng căn nhà này chỉ cần dọn dẹp sạch sẽ một chút là có thể ở, nhưng có vẻ còn phải mất vài ngày dọn dẹp mới có thể dọn tới ở được.
Cô lấy giấy bút trong túi ra, liệt kê những thứ cần mua thêm, sửa chữa, mãi đến khi Trần Ái Hà vào nhà, cô mới cất đi tờ giấy viết đầy chữ.
“Hàng xóm trong viện này rất tốt, sau này con phải quan hệ tốt với bọn họ, nếu bị bắt nạt thì cứ nói cho người nhà biết.”
“Ừm, con biết rồi.”
Thấy cô buồn rầu, chỉ biết gật đầu, sao Trần Ái Hà có thể hoàn toàn yên tâm được? Nhưng lúc nên buông tay cũng phải học cách buông tay mới được.
Sau khi mọi người giải tán, Khương Nhu khóa cửa nhà đi đến tiệm sửa xe.
Lúc này, một ông lão ngồi bắt chéo chân trên ghế đẩu nhàn nhã uống trà, Thẩm Thành Đông ngồi xổm bên cạnh, đang cúi đầu sửa lốp cho khách.
Vì quanh năm làm việc nên bàn tay của anh rất thô ráp nhưng ngón tay thon dài lại rất linh hoạt, cử động cũng rất nhanh nhẹn.
Mười phút sau, Khương Nhu đỗ xe đạp bên đường, chào ông lão trước: “Xin chào sư phụ, cháu tìm Thẩm Thành Đông.”
Ông lão chưa từng gặp cô, thấy cô xinh đẹp tao nhã thì lập tức bỏ chân xuống, cười hỏi: “Cô tìm cậu ta làm gì? Muốn sửa xe đạp à?”
Trong tiềm thức của ông ấy, Thẩm Thành Đông chỉ là một gã nhà quê nghèo kiết xác, cho dù vẻ ngoài xuất sắc nhưng cũng không xứng cưới được một người vợ xinh đẹp như vậy, nên ông ấy cũng không nghĩ tới chuyện đó.
Lúc này Thẩm Thành Đông nghe thấy giọng nói thì ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy Khương Nhu, trong đôi mắt vốn lạnh lùng của anh hiện lên nụ cười, giống như tuyết mùa đông dần dần tan chảy.
Anh giới thiệu với ông lão: “Cô ấy là vợ cháu. Cô ấy đến tìm cháu có việc.”
“...” Ông lão mở to mắt, nhìn anh rồi lại nhìn Khương Nhu, vẫn không thể tin được: “Đây là vợ mới cưới của cháu à?”
“Ừm, đúng vậy.” Thẩm Thành Đông đã quen với phản ứng này của người khác từ lâu nên cũng không để ý lắm.
Anh nhìn Khương Nhu mỉm cười: “Chờ một chút, anh quay lại ngay.”
Khương Nhu nhìn chiếc lốp xe trong tay anh, sợ mình ảnh hưởng đến công việc của anh nênngoan ngoãn đứng ở một bên làm người tàng hình.
Trong lúc chờ đợi, cô lặng lẽ đánh giá Thẩm Thừa Đông, anh có bờ vai rộng, đôi chân thẳng, nước da tuy hơi ngăm đen nhưng lại có đôi mắt hoa đào, khiến anh rất hấp dẫn. Sống mũi cao, yết hầu rất đẹp, đặc biệt khi xắn tay áo lên để lộ cánh tay rắn chắc khỏe khoắn càng tăng thêm chút gợi cảm.
Chà, đàn ông làm việc chăm chỉ thì vô cùng đẹp trai!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

