Sắc mặt Cố Ôn Luân cũng khó coi không kém.
Anh ta nhìn chằm chằm xấp tiền dày trong tay Giang Noãn, đáy mắt lóe lên tia sáng u ám.
Mặc cho Lâm Bán Hạ kéo mình ra ngoài, nhưng trong đầu anh ta lại dần nảy ra một ý định.
Thấy hai người sắp đi ra khỏi sân nhà họ Tạ, Giang Noãn gọi họ lại: "Cô Lâm có thể đi, nhưng anh ta thì không."
Cố Ôn Luân mừng thầm, trong lòng nghĩ, Giang Noãn cuối cùng cũng chịu xuống nước với anh ta rồi.
"Giang Noãn cô còn muốn giở trò gì nữa?"
Lâm Bán Hạ hai mắt tóe lửa nhìn chằm chằm Giang Noãn, như thể muốn nhìn xuyên thấu cô.
"Tôi chỉ muốn hỏi thanh niên trí thức Cố, số tiền và phiếu anh nợ tôi bao giờ thì trả?"
"Ý cô là gì!"
Cố Ôn Luân mặt mày u ám, ánh mắt nhìn Giang Noãn đầy giá lạnh.
Như thể chỉ cần lời nói tiếp theo của Giang Noãn khiến anh ta không hài lòng, anh ta có thể đóng băng cô thành đá.
"Trong khoảng thời gian xuống nông thôn này, thanh niên trí thức Cố đã vay của tôi tổng cộng ba trăm tệ, sau đó lại lần lượt xin không ít phiếu thịt, phiếu đường, phiếu vải, bộ quần áo và đôi giày da trên người anh cũng là do tôi mua cho, coi như chúng ta là đồng hương nên tôi xóa số lẻ, thanh niên trí thức Cố trả tôi bốn trăm là được rồi."
Cố Ôn Luân nghe mà tứ chi lạnh ngắt, một lúc sau, anh ta mới nghiến răng nặn ra một câu: "Nhưng đây rõ ràng là cô tặng tôi."
"Tôi tặng anh với điều kiện là anh phải hẹn hò với tôi, nhưng anh đã xác định quan hệ với cô Lâm rồi, sao có thể nhận đồ của tôi không công được."
"Hay là nói, trước đây thanh niên trí thức Cố vẫn luôn cố tình lửng lơ với tôi, chính là để chiếm không tiền và phiếu của tôi?"
Giang Noãn nói một cách thờ ơ, nhưng những lời này lọt vào tai Cố Ôn Luân như một tiếng sét.
Từ ngày đến Đại đội Dương Liễu, anh ta đã được mọi người biết đến là con em cán bộ, lạnh lùng cao quý, được dân làng hết mực ngưỡng mộ.
Một khi Giang Noãn lan truyền những lời này ra ngoài, đừng nói là được người khác coi trọng, e là ngay cả chỗ đứng cũng không có.
Giang Noãn chết tiệt, ai cho phép cô làm như vậy!
Đối diện với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của anh ta, Giang Noãn chậm rãi truy hỏi: "Thanh niên trí thức Cố tốt nhất là hôm nay trả tiền đi, không thì ngày mai sẽ không phải là giá này đâu."
"Giang Noãn cô nghĩ cho kỹ đi, bước ra bước này hôm nay, sau này cô và tôi sẽ không còn bất kỳ khả năng nào nữa."
Ánh mắt Cố Ôn Luân u ám nhìn Giang Noãn, ác ý trong lời nói không hề che giấu.
Giang Noãn vẫn cười nhạt, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt.
Cô chép miệng nói: "Ngay cả bốn trăm cũng không có, thanh niên trí thức Cố chắc chỉ còn lại mỗi bản lĩnh ăn bám mà còn ra vẻ thôi."
Cố Ôn Luân: "..."
"Tôi rất bận, thanh niên trí thức Cố còn lề mề nữa, tôi không ngại tính thêm cả tiền mua đồ cho anh ở Bắc Thành đâu, đến lúc đó bốn trăm biến thành tám trăm cũng là có lý có cứ."
Cố Ôn Luân khó khăn thở ra mấy hơi, cuối cùng không dám cược, anh ta mặt mày sa sầm móc túi tiền mang theo người ném cho Giang Noãn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)