Nhị Hổ gật đầu: "Vâng, Tần Phong gọi gấp quá, nên tôi không kịp ăn."
Giang Noãn gật đầu: "Anh bị hạ đường huyết, sau này nhất định phải ăn cơm đúng giờ. Tốt nhất là trong túi lúc nào cũng mang theo vài viên kẹo, khi nào thấy chóng mặt tim đập nhanh thì ăn một viên."
Nhị Hổ vội vàng gật đầu nói được.
Tần Phong thì cẩn thận dò hỏi: "Không biết nên xưng hô với đồng chí thế nào?"
"Tôi họ Giang."
"Ồ, đồng chí Tiểu Giang."
Giang Noãn: "..."
Bị nghiện chữ "tiểu" rồi à.
Nhưng chỉ là một cách xưng hô, cô cũng không đến mức quá so đo.
Thu dọn chiếc gùi của mình xong, Giang Noãn bèn đứng dậy định đi.
Nhị Hổ vội gọi cô lại: "Đồng chí Tiểu Giang đợi chút, tôi ăn kẹo của cô, đáng lẽ phải đền cho cô."
"Không cần đâu, chỉ là chút kẹo thôi mà."
Giang Noãn rất tùy ý xua tay, rồi đi ra khỏi đám đông.
"Đây chắc là tiên nữ hạ phàm rồi." Nhị Hổ không nhịn được lẩm bẩm khen ngợi.
Tần Phong gật đầu đồng tình: "Hơn nữa còn là tiên nữ lương thiện."
Trong đám đông có người cười khẩy: "Cho cậu một viên kẹo đã là tiên nữ hạ phàm, thế mẹ cậu ngày nào cũng nấu cơm giặt quần áo cho cậu, chẳng phải là Vương Mẫu Nương Nương trên thiên đình à?"
Lời này lập tức khiến mọi người cười ồ lên, ai cũng thấy cách gọi này rất buồn cười.
Chỉ có Tần Phong, không những không cười, mà còn sa sầm mặt đứng trước người cười khẩy kia.
"Ai nói đồng chí Tiểu Giang chỉ cho một viên kẹo, cô ấy đã cứu mạng Nhị Hổ đấy. Tôn cô ấy là tiên nữ vẫn còn nhẹ chán, đợi tôi hỏi được địa chỉ nhà cô ấy, tôi còn muốn mang cờ khen thưởng đến tặng."
"Sao, cậu ghen tị à? Vậy cũng phải có bản lĩnh đã chứ!"
"Chẳng có bản lĩnh gì, chỉ biết múa mép vớ vẩn, xem cậu tài giỏi đến mức nào!"
Người kia bị đối chất không phục, xắn tay áo muốn tranh luận với Tần Phong, Nhị Hổ lập tức tiến lên, hai người vai kề vai trừng mắt nhìn đối phương, trong mắt đầy vẻ hung tợn.
"Nói thêm một câu nữa, có tin tôi đánh cho mẹ cậu cũng không nhận ra không!"
"Ôi, cậu so đo với họ làm gì, họ đều là những kẻ liều mạng đấy."
Trong đám đông có người nhận ra Nhị Hổ và Tần Phong, kể lại chuyện cũ của họ.
Những chuyện này Giang Noãn đều không biết.
Cô đang dựa vào trí nhớ của nguyên chủ để tìm trung y quán trong huyện.
Cơ thể này của nguyên chủ yếu ớt vô cùng, không chỉ không làm được việc nặng, mà còn dễ bị dị ứng với tia cực tím.
Chỉ cần đứng dưới nắng một lúc là da sẽ đỏ lên, nổi mẩn nhỏ, tình trạng này hoàn toàn không phù hợp để xuống ruộng kiếm công điểm.
Nhưng cũng không thể cứ trông chờ nhà họ Giang gửi tiền đến.
Suy đi nghĩ lại, cô vẫn phải tự mình tìm một con đường, tốt nhất là có thể phát huy được nghề cũ của mình.
Sau một hồi lượn lờ, cuối cùng cô cũng tìm thấy trung y quán nằm sâu trong một con hẻm.
Thấy trong sảnh chính có vài người ngồi hoặc đứng lác đác, còn bàn khám lại không có thầy lang nào.
Phía sau quầy thuốc Trung y dài, có một dược đồng đang phân loại dược liệu.
Thấy Giang Noãn đến gần, cậu ta không thèm ngẩng đầu lên hỏi: "Bệnh gì?"
Xem câu hỏi này kìa.
Vừa thất lễ lại còn có chút khó hiểu.
Nếu bệnh nhân ở nhà đã biết mình bị bệnh gì thì còn cần phải tốn tiền đến y quán tìm thầy lang khám làm gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)