Giang Noãn bỗng thấy tâm trạng nặng nề.
Ngoài cửa sổ, tiếng chửi rủa vẫn tiếp tục.
“Đồ tiện nhân không biết xấu hổ!”
“Chị dâu, chị đừng nói nữa, chứ để mẹ nghe thấy lại cằn nhằn chúng ta.”
“Sợ cái gì chứ, cho dù mẹ đứng trước mặt tôi, tôi cũng nói...”
Mới nói được nửa câu, thì chị ta phát hiện bà Tạ đang đứng ngay trước mặt, vẻ mặt thì vô cùng cau có.
“Con còn muốn nói gì nữa? Mẹ không biết là con lại có bản lĩnh ấy từ bao giờ đó!”
Chị dâu nhà họ Tạ vừa kính vừa sợ, vội vàng ngậm miệng lại.
Bà Tạ hung hăng liếc chị ta một cái, sau đó hướng về phía hậu viện, cao giọng gọi to: “Lão Tam, mang bát trứng hấp này vào cho vợ con.”
Chị dâu nhà họ Tạ lập tức nhìn chằm chằm vào chiếc bát to trong tay bà Tạ, nịnh nọt nói: “Nhiều trứng hấp thế này, làm sao em dâu ba ăn hết được! Hay mẹ chia cho Kim Bảo với Ngân Bảo một ít đi?”
“Con nằm mơ đi!” Bà Tạ không chút do dự từ chối.
Chị dâu nhà họ Tạ vẫn chưa chịu bỏ cuộc, kéo hai đứa con trai lại, xúi chúng tự đi xin bà Tạ.
Nhưng bà Tạ đã nhanh tay đặt bát trứng hấp vào tay Tạ Viễn Từ. Anh vừa đi tới, bà đã thúc giục anh mau mang vào phòng cho Giang Noãn.
Chị dâu nhà họ Tạ tức đến không chịu nổi, lớn tiếng phân bua với bà Tạ: “Mẹ thiên vị quá rồi đó. Giang Noãn có tốt đến đâu thì cũng là người ngoài, Kim Bảo với Ngân Bảo mới là cháu đích tôn có cùng huyết thống với mẹ mà.”
Chị ta bất giác lùi lại hai bước, một tay ôm chặt vai của hai đứa con để cố chống đỡ.
“Tôi hy vọng đây là lần cuối cùng. Nếu còn lặp lại như thế nữa, tính khí của tôi thì chắc chị dâu cũng biết.”
Tạ Viễn Từ nói rất chậm, nhưng ý tứ trong từng chữ đều khiến người ta không dám coi thường.
Chị dâu nhà họ Tạ nhớ lại những chuyện trong quá khứ của anh, run rẩy gật đầu: “Tôi... tôi biết rồi. Trứng hấp để cho em dâu ba ăn, chúng tôi không giành, không giành nữa.”
Hai đứa trẻ phía trước không phục, định mở miệng cãi, liền bị chị ta bịt miệng lại, lập tức kéo về phòng.
Giang Noãn vừa ngồi dậy thì thấy cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy ra. Một bóng dáng cao lớn ngược sáng bước qua bậc cửa.
Chiều cao gần một mét chín khiến anh đứng ở đâu cũng nổi bật hẳn lên, huống chi thân hình lại không hề gầy gò.
Giang Noãn hơi ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy vẻ hung dữ còn chưa kịp thu lại trên mặt người đàn ông, tim cô khẽ giật một cái, vô thức siết chặt chiếc chăn mỏng đắp trên người.
Người đàn ông đặt bát xuống bàn xong, lạnh nhạt nói: “Vẫn là câu nói đó của anh. Nếu em muốn ly hôn thì lúc nào cũng có thể đi được. Nhưng ngày nào em còn ở nhà họ Tạ, thì vẫn phải biết an phận.”
Giang Noãn hơi nhíu mày. Sau khi nguyên chủ đuổi theo Cố Ôn Luân xuống nông thôn thì vẫn luôn dùng tiền trong nhà gửi tới để chu cấp cho anh ta.
Nhưng Cố Ôn Luân chưa bao giờ thừa nhận thân phận của cô ấy trước mặt người khác, chỉ nói cô ấy là hàng xóm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)