Người hỏi là con dâu nhà chú ba La, Tôn Thanh Hồng.
Đôi tai của tất cả mọi người lập tức vểnh lên.
Lâm Lan Lan thu hết phản ứng của mọi người vào trong mắt, cô khẽ nhíu mày: "Giả."
"Đừng chối nữa, đã có người thấy cô quấn quýt bên người ta rồi." Tôn Thanh Hồng nheo mắt, vẻ mặt đầy ẩn ý.
Lâm Lan Lan bình thản hỏi ngược lại: "Ai nhìn thấy? Cô lại nghe ai nói?"
Tôn Thanh Hồng: "..."
Lâm Lan Lan cũng không truy hỏi thêm, sau khi đạt được điều mình muốn biết, cô chuyên tâm giặt quần áo.
Giặt xong, cô bưng mâm gỗ bước đi, thậm chí chẳng buồn chào hỏi.
Cái dáng vẻ ấy trong mắt mọi người lại trở thành sự tháo chạy hoảng loạn.
Nhìn vẻ mặt như kẻ có tội kia của cô, họ làm sao tin được là không có chuyện gì mờ ám!
Lâm Lan Lan chưa từng nghĩ tới việc giải thích sao? Không, ngay khi biết tin, trong lòng cô đã gào thét, rốt cuộc là kẻ vô liêm sỉ nào đã thêu dệt ra lời đồn thất thiệt này?
Chuyện này cách xa sự thật đến cả mười vạn tám nghìn dặm.
Nhưng trong lòng cô rất rõ ràng, cho dù cô có giải thích, thanh minh đến khản cả cổ thì họ cũng sẽ không tin đâu.
Họ chỉ tin vào những gì chính mắt họ thấy, chính tai họ nghe.
Cho nên việc quan trọng nhất lúc này là cô phải để họ tận mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy sự thật!
Lâm Lan Lan ngồi xổm dưới cửa sổ, lén nhìn ra ngoài.
Khi thấy Tôn Thanh Hồng và một nhóm người bưng mâm gỗ trở về, cô lập tức lách mình bước ra.
Tôn Thanh Hồng đang cười nói vui vẻ với hội chị em thân thiết của mình, sải bước về phía trước.
Đột nhiên, một bóng hình thon thả xinh đẹp xuất hiện trong tầm mắt.
Cô ta xuỵt một tiếng, chúm môi về phía mọi người: "Các cô nhìn xem, phía trước có phải là Lâm Lan Lan không?"
"Hình như là vậy."
"Cô ta định đi đâu vậy?"
"Nhìn hướng này, chắc là đến khu thanh niên trí thức chứ gì."
Vào thời điểm này, đến khu thanh niên trí thức để làm gì? Đương nhiên là đi tìm Nghiêm Bồi Giang rồi.
Mọi người lập tức hào hứng, hiểu ý nhau mà lén đi theo.
Sợ bị phát hiện, họ không dám đến gần mà chỉ dám bám theo từ xa.
Mấy lần Lâm Lan Lan còn quay đầu lại nhìn.
May mà họ trốn nhanh, nếu không thì đã bị phát giác rồi.
Nhưng điều này lại khiến họ càng thêm phấn khích.
Có biến rồi đây.
Hôm nay có kịch hay để xem rồi!
Lần này xem Lâm Lan Lan còn chối cãi thế nào, nhiều người đang nhìn thế này cơ mà.
Cũng may mắn cho Lâm Lan Lan, lúc cô đến, Nghiêm Bồi Giang vừa bước ra từ trong nhà, trong tay anh ta cầm một cuốn sách.
Phải rồi, vào những buổi chiều rảnh rỗi, Nghiêm Bồi Giang rất thích ngồi dưới giàn nho trước nhà đọc sách.
Nhìn thấy Lâm Lan Lan, biểu cảm của anh ta cứ như vừa nuốt phải một con ruồi nhặng: "Cô đến làm gì?"
"Anh tưởng tôi muốn đến à? Tôi hỏi anh, bên ngoài sao lại có người đồn tôi là người theo đuổi anh?" Lâm Lan Lan hai tay chống nạnh, hùng hổ bước tới.
Dáng vẻ dữ dằn của cô khiến Nghiêm Bồi Giang lùi lại ba bước: "Cô không nghi ngờ là tôi đồn ra đấy chứ?"
"Không phải anh đồn thì lẽ nào là tôi đồn? Lúc đó chỉ có hai chúng ta." Trên gương mặt Lâm Lan Lan viết đầy vẻ không tin.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

