Còn học tư tưởng chính trị thì càng đơn giản. Cô từng học đại học, sợ gì dăm ba bài tư tưởng chính trị? Nực cười!
Dáng vẻ cứng đầu không chịu nghe lời của Lâm Lan Lan khiến ngọn lửa bực tức trong lòng Lâm Hồng Lãng bùng cháy dữ dội.
Anh ấy sốt ruột đi vòng quanh trong phòng.
Lâm Lan Lan bị anh ấy đi tới đi lui làm cho đầu óc quay cuồng, vội vàng dỗ dành anh ấy: "Anh, em biết anh nói có lý, nhưng không còn cách nào khác, nhà mình không còn một xu dính túi!"
Nghe đến đây, Lâm Hồng Lãng quả nhiên tự trách: "Đều là do anh vô dụng, không thể để các em sống những ngày tháng tử tế."
"Liên quan gì đến anh? Chỉ có thể trách bác tham lam, lấy hết tiền của nhà mình đi thôi." Lâm Lan Lan trút hết tội lỗi lên đầu Lâm Học Quân: "Vì vậy mình phải nghĩ cách kiếm tiền, không thì đến muối cũng không có mà ăn."
Lâm Hồng Lãng biết Lâm Lan Lan nói có lý, anh ấy cắn răng một cái, đáp ứng: "Được, anh đi cùng em."
Cùng lắm thì khi xảy ra chuyện, anh ấy một mình gánh vác hết là được.
"Không cần, để em Kiệt đi với em là được rồi."
"Anh, anh nghe em nói đã. Anh còn phải ở nhà nhặt củi nữa, với lại ba người cùng đi thì quá lộ liễu. Em và em Kiệt tuổi còn nhỏ, người ta nhìn thấy cũng sẽ không chú ý lắm đến bọn em, như thế mới an toàn." Lâm Lan Lan phân tích với Lâm Hồng Lãng, nghe ra vẻ rất hợp lý.
Lâm Hồng Lãng nhíu mày: "Chỉ hai đứa các em thôi có được không?"
"Em chỉ nhỏ hơn anh một tuổi, sao lại không được chứ?" Lâm Lan Lan cố nén xúc động muốn trợn ngược mắt lên để nói.
"Được, vậy thì em cẩn thận một chút." Lâm Hồng Lãng đặt bàn tay to lớn của anh ấy lên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng xoa xoa: "Bọn mình đi rửa nấm đi."
"Không cần, có bùn đất trông mới tươi!" Lúc nãy cô đã cất nấm vào không gian rồi, sao có thể lấy ra lại được?
Ánh mắt Lâm Hồng Lãng nhìn cô mang theo sự hoài nghi, như thể muốn nói rằng anh ấy ít học, cô đừng có lừa anh ấy.
"Tin em đi." Lâm Lan Lan đẩy anh ấy về phòng: "Muộn rồi, mau đi ngủ đi."
Lâm Hồng Lãng thấy cô thật sự không giống đang đùa, liền không hỏi thêm nữa.
Từ thôn ra thị trấn đi bộ mất một tiếng rưỡi, còn ra thành phố thì mất tận ba tiếng.
Để che mắt người khác, Lâm Lan Lan còn phủ lên trên cùng một lớp lá cây.
...
Hai chị em đi trên con đường nhỏ chốn thôn quê, xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả.
Ánh trăng sáng vằng vặc như nước soi rọi con đường phía trước, không cần đốt đuốc cũng có thể nhìn rõ lối đi.
Lúc trời sáng rõ, Lâm Lan Lan và Lâm Hồng Kiệt cuối cùng cũng tới được thành phố.
Sau khi hỏi thăm đường đi, Lâm Lan Lan và Lâm Hồng Kiệt đã tới được khu tập thể công nhân của nhà máy dệt.
Lâm Lan Lan đặt chiếc gùi ở một góc khuất vắng vẻ không có người qua lại, rồi bảo Lâm Hồng Kiệt đứng trông giúp.
Sau đó cô cầm hai cây nấm, đi đến cổng khu tập thể công nhân nhà máy dệt.
Không lâu sau, một người phụ nữ trung niên lén la lén lút đi tới, dè dặt hỏi nhỏ: "Cô gái, cô bán nấm à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

