Từng làn hương thơm bay ra từ trong chảo, kích thích vị giác của tất cả mọi người có mặt.
Lâm Hồng Kiệt nuốt nước bọt ừng ực.
Nhìn dáng vẻ của cậu ấy, Lâm Lan Lan vừa cười ha hả vừa nhanh tay hơn.
Vì cửa sổ đóng kín nên mùi thơm cũng không bay ra ngoài.
Bữa cơm này là bữa no nhất của Lâm Hồng Kiệt kể từ khi bố mẹ cậu ấy ra đi, còn hôm qua là bữa ngon nhất.
"Anh, chiều nay em muốn đi đào rau dại."
"Được, để Hồng Kiệt đi cùng với em, anh sẽ đi nhặt thêm ít củi."
Mùa đông tuyết rơi, lúc sưởi ấm rất cần củi, chút củi ấy hoàn toàn không đủ dùng.
Sau khi ăn no, cả nhà liền mỗi người một việc.
Lâm Lan Lan vẫn đeo chiếc gùi sau lưng, dẫn Lâm Hồng Kiệt đi lên núi.
Ở rìa rừng mọc lên rất nhiều hành dại và hẹ dại.
Rau dại thì nhiều người ăn, nhưng hai thứ này thật sự chẳng mấy ai ăn nên chúng mọc um tùm.
Lâm Lan Lan như nhìn thấy bảo vật, liền đào chúng lên.
"Chị, chị đào mấy thứ này làm gì vậy?" Lâm Hồng Kiệt không hiểu.
Muốn ăn cũng không cần đào nhiều thế chứ, mấy thứ này lại không để được lâu.
"Có ích." Lâm Lan Lan không giải thích nhiều, chỉ cúi đầu ra sức làm.
Lâm Hồng Kiệt cũng không hỏi thêm, ngồi xổm xuống giúp cô đào.
Lâm Lan Lan liếc nhìn cậu ấy một cái, trong đôi mắt trong veo không biết từ lúc nào đã mang theo ý cười.
Sau khi đào hết hành dại và hẹ dại ở mảnh đất nhỏ này, hai người tiếp tục đi lên.
Lâm Hồng Kiệt thường xuyên lên núi nên biết chỗ nào có nhiều rau dại nhất. Với sự giúp đỡ của cậu ấy, Lâm Lan Lan chẳng mấy chốc đã đào được gần nửa gùi.
"Hồng Kiệt, em thật sự quá giỏi rồi." Lâm Lan Lan nhìn mặt trời chưa đi được bao nhiêu, giãn mày mỉm cười.
Cứ tiếp tục thế này, đến lúc trời tối đào đầy một gùi cũng chẳng thành vấn đề.
"Chuyện nhỏ." Lâm Hồng Kiệt được khen liền ưỡn ngực lên.
"Đi thôi, thời gian còn sớm, chúng ta đào thêm chút nữa."
Hai người không biết từ lúc nào đã đi đến lưng chừng núi, nếu đi tiếp vào trong nữa thì sẽ có chút nguy hiểm.
Năm nay trong núi vẫn còn rất nhiều động vật, có không ít loài thú ăn thịt cỡ lớn.
"Chị, đừng đi tiếp nữa, dù sao chúng ta cũng đào được không ít rồi, đủ ăn mấy ngày cơ mà."
Không cần thiết phải mạo hiểm.
"Đi lên khu rừng trúc phía trên xem sao, nếu không có thì chúng ta sẽ về." Lâm Lan Lan nhìn về phía rừng trúc phía trước.
"Thôi được." Lâm Hồng Kiệt không thuyết phục được cô, đành liều mình bồi quân tử vậy.
Ở rìa rừng trúc, Lâm Lan Lan lại tìm thấy một ít rau dại.
Sau khi đào xong, cô tiếp tục đi về phía trước. Đột nhiên mắt cô sáng lên, bước chân khựng lại.
Lâm Hồng Kiệt đi phía sau suýt nữa đâm sầm vào lưng cô.
"Chị, chị sao vậy?" Lâm Hồng Kiệt tưởng cô gặp phải động vật nguy hiểm liền dồn đủ dũng khí, chồm lên che chắn trước mặt cô.
Giây tiếp theo, cậu ấy sững sờ.
Nấm! Trong rừng trúc mọc lên rất nhiều nấm.
Mọc chi chít, cây này sát cây kia, chắc hẳn là mới nhô lên sau cơn mưa mấy hôm trước.
"Chị!" Lâm Hồng Kiệt kinh ngạc đến nỗi nói không nên lời.
"Đứng ngây ra đó làm gì? Mau hái đi chứ." Lâm Lan Lan đặt gùi xuống.
Lâm Hồng Kiệt reo lên một tiếng, lao vút về phía trước.
Hai chị em bận rộn nhưng vô cùng vui vẻ hái nấm.
Rừng trúc rất rộng, nấm lại nhiều, dần dần Lâm Hồng Kiệt tách ra khỏi Lâm Lan Lan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

