"Chú thôn trưởng, chú và bà con giúp đỡ nhà cháu, cháu sẽ khắc ghi trong lòng, sau này nhất định báo đáp." Lâm Lan Lan bày tỏ lòng biết ơn.
Thôn trưởng không để bụng lời của Lâm Lan Lan. Làm sao ông ấy có thể ngờ rằng chút lòng tốt hôm nay, về sau lại nhận được sự báo đáp lớn lao đến thế?
Thậm chí, sau này mọi người đều ghen tị với những ai cùng làng với Lâm Lan Lan, những người đã giúp đỡ cô một tay trong lúc cô khó khăn nhất, để rồi nhận lại được những lợi ích vô cùng to lớn!
"Chị ơi, có phải chị đã đoán trước là chú thôn trưởng sẽ giúp chúng ta không?" Lâm Hồng Kiệt nghĩ tới vẻ mặt luôn bình tĩnh của Lâm Lan Lan, đôi mắt sáng rực lên hỏi.
"Chị đâu có thông minh đến thế? Chị chỉ nghĩ, nếu không được thì lên đại đội mượn lương thực thôi."
Đại đội có kho dự trữ, trong trường hợp khẩn cấp có thể mượn dùng tạm.
Chị ấy nghĩ xa thật đấy, đến cả chuyện lên đại đội mượn lương thực cũng tính tới. Lâm Hồng Kiệt lại càng thêm khâm phục Lâm Lan Lan.
Ngay cả Lâm Hồng Lãng nghe xong cũng gật đầu lia lịa. Đầu óc em gái anh ấy tốt hơn anh ấy nhiều, sao anh ấy lại không nghĩ ra cách này nhỉ?
Nhưng giờ vấn đề lương thực đã được giải quyết, có thể yên tâm qua mùa đông rồi, trong lòng anh ấy coi như hoàn toàn thảnh thơi.
Ba anh em cùng hấp bánh chưng, ăn một bữa no nê rồi chuẩn bị đi ngủ.
Thời buổi ấy, trong làng chưa có điện, cũng chẳng có hoạt động giải trí gì. Ăn cơm xong, tắm rửa xong thì chẳng phải chỉ còn mỗi việc đi ngủ thôi sao?
Nhà họ Lâm có năm phòng, Lâm Lan Lan ở một phòng. Lâm Hồng Kiệt không muốn ngủ một mình, nằng nặc đòi ngủ cùng Lâm Hồng Lãng nên anh ấy đành chiều theo cậu ấy.
Phòng của Lâm Lan Lan và Lâm Hồng Lãng đối diện nhau. Có lẽ vì biết người nhà đang ở ngay bên cạnh nên Lâm Lan Lan cũng chẳng thấy sợ hãi gì.
Chỉ là đi ngủ sớm thế này, cô có chút không quen.
Lâm Lan Lan cứ tưởng mình sẽ trằn trọc khó ngủ, nào ngờ vừa nằm xuống chưa được bao lâu, cô đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Hôm sau, cô tỉnh dậy lúc bảy giờ.
Nói là bảy giờ, bởi vì ngoài trời đã sáng rõ từ lâu.
Thời buổi ấy làm gì có đồng hồ, người ta toàn phải nhìn mặt trời để đoán giờ. Lâm Lan Lan làm sao có kỹ năng ấy, cô chỉ có thể phỏng đoán đại khái mà thôi.
Trong nhà lúc này chỉ có Lâm Hồng Kiệt. Lâm Lan Lan tìm một vòng không thấy Lâm Hồng Lãng liền lên tiếng hỏi: "Anh đâu rồi?"
"Anh ấy lên núi nhặt củi rồi."
Thôi bỏ đi, anh trai cô đúng là người không chịu ngồi yên một chỗ.
Ăn hai củ khoai lang lót dạ xong, Lâm Lan Lan cũng dẫn Lâm Hồng Kiệt lên núi.
"Chị ơi, chúng ta đi tìm anh hả?" Lâm Hồng Kiệt hỏi.
"Không cần tìm anh ấy đâu, đến giờ anh ấy tự khắc sẽ về nhà thôi, chúng ta cứ nhặt củi trước đã."
Lâm Lan Lan lập tức vác khúc gỗ về nhà trước, để Lâm Hồng Kiệt ở lại tiếp tục nhặt củi.
Ban đầu cô tưởng mình không làm nổi, thậm chí đã chuẩn bị tinh thần sẽ phải vừa kéo vừa lê nó về. Không ngờ sức lực của thân thể này lại lớn hơn cô tưởng tượng nhiều, vậy mà nhẹ nhàng vác lên được ngay.
Chắc hẳn là do làm lụng nhiều nên sức khỏe mới tốt như vậy.
Khi gần đến chân núi, Lâm Lan Lan ngó nghiêng xung quanh, xác định không có ai liền để khúc gỗ vào không gian rồi quay người trở lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

