Lâm Học Quân: "..."
Sự việc phát triển đến nước này, Lâm Học Quân đã không thể xuống nước được nữa. Cung đã giương thì không thể thu tên lại, huống hồ nếu không đòi được căn nhà, thanh danh gia đình ông ta cũng chẳng còn, chi bằng cứ mặt dày chiếm lấy căn nhà này luôn.
Nếu Lâm Lan Lan đã khiến cả nhà ông ta không ngẩng đầu lên được trong thôn, vậy ông ta cũng sẽ khiến cả nhà cô không có chốn dung thân!
"Bác nói mẹ cháu đưa nhà cho bác, có giấy tờ gì làm chứng không?" Đợi mọi người nói xong, nét mặt Lâm Lan Lan vẫn điềm tĩnh hỏi.
"Chúng tôi nói chuyện riêng với nhau, không có giấy tờ gì cả." Lâm Học Quân không cần suy nghĩ, nhanh chóng trả lời.
"Vậy thì phải đợi mẹ cháu về mới có thể giao nhà cho bác được. Chú nói xem có đúng không, trưởng thôn?" Lâm Lan Lan quay đầu nhìn về phía Lâm Đức Quyền.
"Được, ông là trưởng thôn, ông nói sao cũng được." Lâm Học Quân nén cơn uất nghẹn trong lòng xuống: "Nhà có thể không lấy, nhưng ba chị em nhà nó ăn lương thực của nhà chúng tôi lâu như vậy, nhiều như thế, tóm lại cũng phải trả chứ?"
"Không có trả lương thực gì hết." Sắc mặt Lâm Đức Quyền sầm xuống: "Các người ở nhờ nhà người ta lại còn bắt người ta làm lụng hầu hạ. Chỉ tính riêng những thứ đó thôi cũng đã thừa sức bù đắp cho chút lương thực rách của các người rồi!"
Lâm Học Quân sững sờ. Nhà không đòi được thì chớ, nay đến cả lương thực cũng chẳng vớt vát lại nổi.
"Được, sau khi dọn ra ngoài, chúng tôi sẽ không bao giờ bước chân vào đây nữa." Ánh mắt Lâm Học Quân đầy ác ý nhìn chằm chằm Lâm Lan Lan: "Chúng tôi coi như không có thứ họ hàng thân thích này."
Lâm Lan Lan ngẩng cao đầu ưỡn ngực, không chút sợ hãi mà nhìn thẳng lại: "Thứ họ hàng tham lam vô độ, cầm thú không bằng như các người, chúng tôi cũng chẳng thèm nhận."
Chuyện đã nói đến nước này thì cũng chẳng còn gì để vớt vát nữa, cả nhà Lâm Học Quân đành thu xếp đồ đạc rời đi.
Đồ đạc trong nhà đều là của gia đình Lâm Lan Lan, người nhà Lâm Học Quân chỉ cần thu dọn hành lý của bọn họ rồi rời đi là xong.
Lâm Minh Đông có chút lưu luyến ngoái nhìn lại căn nhà phía sau. Một căn nhà rộng rãi thoải mái như vậy, vốn dĩ anh ta còn định giữ lại để làm phòng cưới vợ.
Lâm Thiện Phiến cũng vô cùng không nỡ rời đi. Căn nhà của cô ta chỉ là nhà đất, vừa rách nát vừa cũ kỹ, hoàn toàn không thể sánh nổi với nơi này. Thế nhưng dù trong lòng có tiếc nuối đến mấy thì ngoài mặt cô ta cũng không hề để lộ ra: "Đi thôi, sau này nhà chúng ta chắc chắn sẽ xây được một căn to đẹp hơn thế này!"
"Đúng vậy, một căn nhà nát như thế, có gì đáng để ham hố đâu!"
Giọng nói của Lâm Minh Đông không to cũng không nhỏ, vừa đủ để Lâm Lan Lan và mấy người kia nghe thấy.
"Không ham hố mà lại ở lâu đến thế, sao không thấy anh ta dọn về nhà mình ở nhỉ, thật là kỳ lạ..." Lâm Lan Lan lên giọng mỉa mai đáp trả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

