Tần Thiên Như vừa tay cầm ô che mưa, vừa lặng lẽ ngồi sát bên cạnh người đàn ông, ngẩn ngơ ngắm nhìn màn mưa mờ mịt trước mắt, tự coi như đây là một chút niềm vui tĩnh lặng trong lúc ngặt nghèo.
Trời thì đang đổ mưa, bên cạnh lại có một bệnh nhân đang hôn mê bất tỉnh khiến cô hoàn toàn lực bất tòng tâm, đành phải chôn chân tại đây, kiên nhẫn chờ đợi cơn mưa ngớt hạt và chờ vị phu quân tương lai của mình tỉnh lại.
Trước lúc xuyên không, cô vốn đang thảnh thơi tận hưởng buổi chiều thư giãn tại nhà, cho nên trang phục khi ấy càng đơn giản, thoải mái càng tốt, quần áo mặc ở nhà luôn được ưu tiên sự dễ chịu lên hàng đầu.
Chính vì thế mà trên người cô lúc này chẳng mang theo bất kỳ món trang sức cồng kềnh nào, ngay cả chiếc điện thoại di động cũng đang vứt chỏng chơ trên chiếc bàn trà nhỏ ở nhà.
Đó là lý do cô hoàn toàn mù tịt về thời gian hiện tại, chỉ có thể dựa vào sắc trời lờ mờ để ước lượng khoảng khắc trong ngày. Nhưng khổ nỗi mây đen vần vũ, mưa gió mịt mù thế này khiến bầu trời chẳng mấy chốc đã tối sầm lại như chuẩn bị bước vào chập tối.
Tần Thiên Như không khỏi dâng lên một nỗi lo lắng mơ hồ.
Nơi hoang dã này quá quạnh quẽ, bóng dáng một mái hiên hay hang động che mưa che nắng hoàn toàn không có. Tạm nghỉ chân chốc lát thì còn được, chứ nếu phải chịu cảnh ngủ màn trời chiếu đất qua đêm ở đây thì thực sự là một bài toán khó.
Trước hết là vấn đề nhiệt độ và khí hậu hoàn toàn không thích hợp để ngủ ngoài trời, đặc biệt là bên cạnh cô còn có một người đang bị thương nặng, tình trạng sức khỏe hiện tại của anh tuyệt đối không cho phép phơi sương phơi gió.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt này, đừng nói là một bệnh nhân vừa trải qua thương tích, ngay cả người có thể trạng khỏe mạnh bình thường cũng chưa chắc đã gượng nổi, rất dễ bị cảm lạnh hạ thân nhiệt.
Thứ hai, vấn đề an toàn mới thực sự là mối hiểm họa lớn nhất. Về đêm chính là thời điểm hoang dã xuất hiện rất nhiều loài dã thú đi săn mồi, với vóc dáng nhỏ bé yếu ớt của cô thì làm sao có khả năng chống đỡ lại được.
Cô lại chẳng hề sở hữu năng lực điều khiển động vật đỉnh cao như chị cả — người không chỉ có thể triệu hồi linh thú chỉ huy mà còn sai khiến được tất thảy muôn thú trong rừng.
Thêm vào đó, từ bé cô đã mang tính cách lười nhác, không thích làm những việc tiêu tốn thể lực. Nói cách khác, cô chính là một tiểu thư "hệ cá mặn" điển hình: có thể ngồi thì dứt khoát không đứng, có thể nằm thì chẳng thèm ngồi.
Thế nên, khi chị cả ngày trước miệt mài học võ thuật, taekwondo hay nhu thuật phòng thân, cô hoàn toàn chẳng mảy may hứng thú. Ở nhà ăn ngon mặc đẹp, nằm điều hòa xem tivi chẳng phải sướng hơn sao, việc gì phải tự chuốc lấy khổ sở cơ chứ.
Tóm lại, nếu dùng từ ngữ của thời hiện đại để hình dung, cô chính là một cô nàng "trạch nữ" chính hiệu từ đầu đến chân.
Sớm biết có ngày bản thân cũng vớ phải cái cơ duyên xuyên không kỳ lạ này, thì lúc trước cô đã chịu khó bỏ chút tâm sức để học dăm ba chiêu thức phòng thân rồi.
Một mình bơ vơ ở thế giới xa lạ này, nếu có chút khả năng tự vệ tối thiểu thì ít ra bản thân cũng có thêm vài phần an toàn.
Tiếc là trên đời này chẳng bao giờ bán thuốc hối hận.
Nhìn màn đêm đang dần buông xuống, Tần Thiên Như khẽ nhíu mày thanh tú, nỗi bất an trong lòng ngày một lan rộng.
Cô vốn dĩ chẳng phải là người gan dạ gì, lại cực kỳ sợ bóng tối và những thứ chưa biết, nhất là ở một chốn hoang vu hẻo lánh tứ bề tịch mịch thế này, sự trống trải đó khiến cảm giác an toàn của cô tụt xuống mức âm.
Cô chỉ sợ bất thình lình có thứ gì đó đáng sợ lao ra tấn công mà chẳng kịp trở tay.
Tần Thiên Như không nhịn được quay đầu liếc sang người đàn ông đang say ngủ bên cạnh, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Rốt cuộc khi nào anh mới chịu tỉnh lại đây hả? Trời sắp tối mịt rồi đấy, nếu anh còn không tỉnh dậy, chúng ta sẽ phải ngủ lại cái chốn khỉ ho cò gáy này mất thôi.
Anh không thấy nơi này lạnh lẽo và đáng sợ lắm sao? Em cứ có cảm giác trong bóng tối có thứ gì đó đang lén lút nhìn chúng ta đấy, thế nên anh mau mở mắt ra đi chứ.
Nếu thực sự có dã thú hay quái vật nào xuất hiện, một đứa tay trói gà không chặt như em tuyệt đối không thể chống chọi nổi đâu. Anh có nghe thấy em đang nói gì không hửm?"
Vừa lải nhải, cô vừa dùng ngón tay chọc chọc vào bắp tay anh, tựa hồ như làm vậy thì sẽ nhận được phản hồi từ đối phương.
Xung quanh trong bán kính mấy trăm mét chẳng nhìn thấy bóng dáng con người nào, bầu trời lại âm u quạnh quẽ. Cảnh tượng hoang vắng này còn đáng sợ hơn cả việc cô phải thui thủi một mình, đến một người để trò chuyện bầu bạn cũng không có, hỏi sao cô không thấy sợ hãi cho được.
Nếu không mở miệng nói vài câu để đánh lạc hướng tư tưởng, cô thực sự sợ bản thân sẽ bị chính trí tưởng tượng phong phú của mình dọa cho chết khiếp.
Mặc dù người đang nằm bên cạnh lúc này vẫn chưa hồi tỉnh ý thức, nhưng ít ra đó cũng là một sinh mệnh sống sờ sờ đang ở cạnh bên. Điều đó cũng phần nào an ủi tinh thần cô, vẫn tốt chán so với việc phải trơ trọi một mình giữa chốn núi rừng thâm sơn cùng cốc.
Thế nên, dù có thế nào đi nữa, cô cũng tuyệt đối không vứt bỏ anh mà tháo chạy một mình, thậm chí sau này cô còn phải kè kè bám sát lấy anh không rời nửa bước.
Khoảnh khắc này, cô bỗng cảm thấy vô cùng ghen tị với hệ thống may mắn của mẹ. Hệ thống của mẹ lại có hẳn một nông trại không gian có thể ra vào tự do, quả thực là bảo vật đỉnh cao phục vụ cho mục đích du lịch lẫn sinh tồn.
Ước gì cô cũng sở hữu một không gian có thể mang người sống vào ra linh hoạt, như thế cô có thể đưa vị phu quân tương lai vào trong không gian để nghỉ ngơi an toàn qua đêm, cần gì phải ngồi đây thấp tha thấp thỏm lo sợ đủ điều.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc mà màn đêm đã buông xuống đen kịt. Tần Thiên Như thực sự không thể chịu nổi cái không gian tối đen như mực này, thứ bóng tối đặc quánh luôn khiến cô tưởng tượng ra vô vàn hiểm nguy rình rập.
Cố nén hồi hộp, cô cẩn thận lục lọi trong kho chứa cá nhân. Không gian trữ vật của cô được chia làm năm ô lớn để tiện phân loại đồ đạc.
Trong đó có một ô chuyên dùng để chứa những món đồ vặt vãnh lặt vặt mà cô tiện tay ném vào, chủng loại vô cùng tạp nham nhưng lại toàn là những vật dụng sinh hoạt vô cùng thiết thực.
Mò mẫm một hồi, cuối cùng Tần Thiên Như cũng tìm thấy một viên dạ minh châu phát sáng từ đống đồ linh tinh ấy. Đây là món đồ chơi nhỏ do chị cả tặng, không biết đã bị cô ném vào xó xỉnh nào từ lâu.
Cô đặt viên dạ minh châu lên một phiến đá ngay trước mặt, ánh sáng dịu nhẹ lập tức tỏa ra, bao phủ lấy khoảng không gian chừng hai mét vuông xung quanh trở nên sáng sủa hẳn lên.
Nhìn thấy ánh sáng, cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, cuối cùng cũng không còn phải đối mặt với bóng tối đáng sợ nữa.
Loay hoay bận rộn một hồi, cái bụng nhỏ của Tần Thiên Như bắt đầu biểu tình, phát ra những tiếng kêu ọp ẹp. Cô liền lấy ra một chiếc bánh mì kẹp dừa từ trong kho, hương vị sữa ngọt ngào thơm phức tức thì lan tỏa trong không khí, ngửi thôi đã thấy kích thích vị giác vô cùng.
Cô háo hức cắn một miếng to, hương vị quen thuộc tràn ngập khoang miệng, cô nheo đôi mắt hạnh lại thỏa mãn, khóe môi hơi cong lên lộ ra hai chiếc lúm đồng tiền xinh xắn.
Tần Thiên Như vừa chầm chậm nhấm nháp từng miếng bánh mì, vừa giữ thái độ cảnh giác quan sát động tĩnh xung quanh. Và ngay đúng lúc cô sắp ăn nốt phần bánh mì còn lại, từ phía xa xa bỗng vang lên một tiếng động xào xạc rất khẽ.
Toàn thân Tần Thiên Như lập tức cứng đờ, miếng bánh mì trong miệng thậm chí còn quên cả nhai. Đứng hình mất vài giây, cô vội nghiêng tai tập trung lắng nghe, cẩn thận phán đoán phương hướng âm thanh phát ra.
Ánh mắt cô lóe lên một tia sắc bén. Sau khi đã xác định được vị trí, cô nuốt vội phần bánh mì còn lại trong cổ họng, tay phải khẽ vung lên không trung, nửa chiếc bánh mì cầm dở bỗng chốc biến mất không dấu tích.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cổ tay cô lại chuyển động, một con dao Thụy Sĩ sắc lẹm đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
Tần Thiên Như cứng đờ phần cổ, tuyệt đối không dám cử động mạnh, sợ chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng sẽ đánh rắn động cỏ. Toàn bộ tinh thần lúc này đều dồn hết vào đôi tai, căng thẳng chú ý đến mọi biến động đang dịch chuyển từ xa tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)