Đàm Ngọc Dao rời khỏi nhà họ Phương thì đã là giữa trưa. Bụng cô sôi lên vì đói, phải tìm một lúc mới thấy một quán ăn.
Vừa bước vào cửa, mùi thịt kho đã xộc vào mũi.
Cô thèm đến mức chảy nước miếng, nhưng nghĩ đến hôm nọ chỉ ăn vài miếng thịt thỏ mà đã vượt quá lượng calo cho phép, cô buộc mình phải nhịn.
Lâu rồi chưa ăn bánh bao, ăn hai cái chắc không sao đâu nhỉ?
Đàm Ngọc Dao đổi phiếu lương thực để mua hai chiếc bánh bao nhân thịt và một bát hoành thánh, sau đó chọn một góc ngồi xuống.
Không hiểu sao anh trai của Trần Anh dường như có ác cảm với cô hoặc là với nguyên chủ. Gặp mặt cũng chỉ thêm khó xử, tốt nhất là tránh đi.
Đàm Ngọc Dao cố gắng núp sau bàn, nhưng khổ nỗi thân hình cô quá nổi bật. Dù có trốn thế nào cũng chẳng thể nào khuất mắt.
Trần Anh chỉ cần liếc qua quán đã nhìn thấy cô ngồi ở góc tường.
“Đàm Ngọc Dao! Cậu cũng ở đây à!”
Đàm Ngọc Dao: “Ừ…”
Thôi, vẫn bị phát hiện rồi.
Trần Tường mua đồ ăn xong, vừa tìm em gái thì phát hiện cô đang ngồi cạnh Đàm Ngọc Dao, lập tức cau mày chặt lại.
“Ngọc Dao, sao tôi thấy cậu gầy đi nhiều vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)